Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nữ nhân ngồi xuống, nàng đánh giá Lý Thất Dạ, nhìn là biết ngay hắn là nhân tộc. Thân xác thịt, huyết khí không hiện, đạo uy không lộ. Có thân xác thịt hoàn chỉnh như thế chỉ có thể là nhân tộc.
Nữ nhân cẩn thận đánh giá Lý Thất Dạ, nàng thấy nhiều sóng gió, tiếp xúc vô số đại nhân vật nhưng chưa từng thấy ai kiêu ngạo giống Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ ngồi trên ghế cao, trong mắt không có ai, hắn lười xem thiên địa, bộ dạng cực kỳ kiêu ngạo, ngông cuồng.
Nhưng nhìn kỹ thì thấy khác. Nhìn sơ Lý Thất Dạ ngồi trên cao, kiêu ngạo cuồng vọng, dưới mắt không còn ai, thiên địa không lọt vào mắt hắn. Tiểu nam nhân trước mắt nàng khá trẻ tuổi đã toát ra đạo vận khó tử.
Nữ nhân nhìn kỹ, tuy tiểu nam nhân ngồi ở ghế trên, hắn không phát ra khí thế kinh thiên nhưng có huyết khí ngập trời. Hắn ngồi trên ghế ung dung tự nhiên, nhắm mắt dưỡng thần, bình lặng như nước.
Tiểu nam nhân trước mắt nàng như ngồi trên cửu thiên, thống ngự vạn giới, dù cho thần hoàng giá lâm cũng phải đứng một bên cúi đầu chờ đợi.
Tiểu nam nhân như thế nhìn sơ cho rằng hắn ngông cuồng kiêu căng, lại nhìn kỹ cho cảm thấy đạo vạn vô song, bao trùm trên cửu giới.
Giờ này khắc này, hắn nhắm mắt dưỡng thần, cho người cảm giác khi hắn nhắm mắt thì thiên địa tối, hắn mở mắt làm thiên địa bừng sáng.
Nữ nhân quan sát Lý Thất Dạ một lúc lâu, thầm cười khổ, lắc đầu. Sao có thể? Tiểu nam nhân này làm sao ngồi trên cửu thiên, ra lệnh cửu giới được?
Nữ nhân thầm thấy lạ. Nơi này hẻo lánh, toàn người bình thường cư trú, tại sao tiểu nam nhân đến tòa nhà cổ này? Nhìn bộ dáng tiểu nam nhân thoải mái như ở trong nhà mình, nhưng nhìn hắn không giống kẻ lang thang chút nào.
Nữ nhân im lặng thật lâu sau phá vỡ yên tĩnh, nàng mở miệng hỏi: