Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đương nhiên Lý Thất Dạ đã thấy nhiều báu vật, mặc kệ Cổ Tùng yêu vương tặng quà gì thì không lọt vào mắt hắn được.
Lý Thất Dạ nói:
- Nhận đi, có lẽ ngươi sẽ dùng được.
Thạch Hạo lấy lại tinh thần, ngoan ngoãn nghe lời Lý Thất Dạ, nhận hộp báu.
Lý Thất Dạ nói:
- Có gì cần thu thì hãy thu hết đi, chuyến này đi quốc đô có lẽ ngươi sẽ ở lại đó. Miễn ngươi chăm chỉ cố gắng, tương lai Cự Trúc quốc sẽ không bạc đãi ngươi.
Thạch Hạo cung kính nói:
- Ta luôn khắc ghi lời Lý huynh nói!
Thạch Hạo nhớ kỹ từng lời Lý Thất Dạ nói.
Trừ phi người bên cạnh mình, nếu không Lý Thất Dạ sẽ không tùy tiện truyền công pháp, thuật dược đạo của mình cho ai. Lý Thất Dạ truyền đan thuật cho Thạch Hạo không chỉ vì xem trọng gã, hắn có lòng muốn bồi dưỡng gã.
Trong lòng Lý Thất Dạ có chút tình cảm với Cự Trúc quốc, hắn đào tạo Thạch Hạo cũng vì bồi dưỡng một dược sư có tiềm lực cho Cự Trúc quốc.
Thạch Hạo thu dọn hành lý, có chút lưu luyến nhưng cuối cùng gã dứt khoát cùng đám Lý Thất Dạ lên đường, muốn đến quốc đô. Thạch Hạo là người trẻ tuổi, gã không kiềm được sự hưng pahná.
Đoàn người Cổ Tùng yêu vương đi quốc đô. Cổ Tùng yêu vương lo trước lo sau, tự cho mình là thuộc hạ, rất cung kính phục vụ. Nếu ai khác thấy cảnh tượng này sẽ rất khó tin, vì Cổ Tùng yêu vương là một trong mười tám yêu vương của Cự Trúc quốc, là đại nhân vật trấn thủ một phương. Bây giờ Cổ Tùng yêu vương làm người hầu cho kẻ khác, thật khó tin.
Cổ Tùng yêu vương hết sức cung kính lòng biết rõ được phục vụ cho Lý Thất Dạ đã là hắn xem trọng lão mới cho phép đi theo bên cạnh, nếu không lão chẳng có tư cách làm người hầu.
Bạch Ông thì chỉ người làm nền bên cạnh Cổ Tùng yêu vương, làm sai vặt.
Quốc đô của Cự Trúc quốc là một thành cổ to lớn, nơi đây cực kỳ phồn hoa, chúng yêu tập hợp, còn có nhiều Thạch Nhân tộc.