Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Bốp! Bốp! Bốp!
Thanh âm như bắp nổ vang lên, giây lát sau mùi thuốc tỏa ra.
- Thu!
Bảo hồ mở ra, lò lửa biến mất, một viên mệnh đan năm biến luyện xong trong chớp mắt.
Bạch Ông ngây người, Thạch Hạo không nói nên lời, đứng ngây như phỗng, há to mồm.
Bạch Ông bị rung động nín thở, câm nín. Bạch Ông trở thành dược sư đã lâu nhưng chưa từng thấy kiểu luyện đan như vậy, có thể nói chuyện này không thể xảy ra.
Luyện đan như xào đậu, nhanh hơn cả xào đậu, chuyện này tuyệt đối không thể xảy ra. Bạch Ông chưa từng nghe nói có chuyện tương tự, Lý Thất Dạ luyện đan như thế khó nhìn rõ cách luyện đan của hắn.
Thạch Hạo thì kiến thức cạn hơn Bạch Ông, gã không đánh giá được, hoàn toàn hóa đá.
Lý Thất Dạ đưa bảo hồ cho Bạch Ông:
- Dược rồi, đây là bằng chứng mà lão cần, lấy đi đi.
Đối với Lý Thất Dạ cần gì chứng minh, làm dược sư Cự Trúc quốc gì đó, hắn lười suy nghĩ. Lý Thất Dạ chỉ muốn trở về quốc đô nhìn xem, hắn làm như vậy là trả nhân tình thuận nước giong thuyền, trải đường cho Thạch Hạo, mang gã đi theo, để tương lai gã có chỗ đứng trong Cự Trúc quốc.
Bạch Ông rùng mình, tỉnh táo lại. Bạch Ông mở bảo hồ đổ ra viên mệnh đan năm biến, lão nhìn một lúc sau hét thất thanh.
- Đây . . . Đây . . . Đây là bảy phần phẩm chất. Sao . . . Sao . . . Sao . . . Sao có thể?
Bạch Ông thẫn thờ quỳ dưới đất, lão sợ hết hồn.
Thạch Hạo lấy lại tinh thần, gã cũng là mệnh đan, tuy là một tiểu dược sư nhưng gã biết năng lực luyện mệnh đan năm biến lên phẩm chất bảy phần. Thạch Hạo sợ hồn vía lên mây.
Lý Thất Dạ thản nhiên nói:
- Không có tâm tình luyện nên mới thế, nếu luyện nghiêm túc thì phẩm chất tám phần không thành vấn đề.
Bạch Ông muốn quỳ dập đầu. Luyện mệnh đan năm biến lên phẩm chất bảy phần đủ hù chết các dược sư, luyện đan như xào đậu tùy tay luyện ra mệnh đan năm biến phẩm chất bảy phần. Trên đời có dược sư thiên tài, thánh dược sư, truyền kỳ dược sư đều là mây bay, không đáng gì.