Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Cho nên Lý Thất Dạ, Thạch Hạo vào Đăng Thạch huyện bị nhiều người chỉ trỏ. Tu sĩ, người bình thường tò mò nhìn Lý Thất Dạ.
Các phàm nhân nhìn Lý Thất Dạ, tò mò hỏi:
- Là quý tộc trong người đá hay vương giả trong yêu tộc? Hay là nhân tộc?
Có tu sĩ nhìn Lý Thất Dạ, trả lời:
- Hẳn là nhân tộc, hắn huyết khí không hiện, không lộ đạo uy, có vẻ đạo hạnh không mạnh. Đạo hạnh không mạnh mà là hình người thì chắc chắn là nhân tộc, không thể nào là quý tộc trong người đá hay vương giả trong yêu tộc được.
Đám người bình thường nhìn Lý Thất Dạ như ngắm thú quý hiếm:
- Nhân tộc, không ngờ có nhân tộc đến Đăng Thạch huyện!
Đi trên đường cái, Lý Thất Dạ như xiếc thú bị nhiều người nhìn. Đám người tò mò ngó Lý Thất Dạ.
Bị nhiều cặp mắt nhìn chằm chằm làm Thạch Hạo xấu hổ, gã nói:
- Lý huynh đừng trách, ít có nhân tộc đến đây. Nghe nói bên quốc có thể thấy một số nhân tộc.
Lý Thất Dạ cười tủm tỉm, hắn gặp biết bao nhiêu cuộc phiêu lưu, chuyện thế này không đáng làm hắn lo. Lý Thất Dạ cảm thấy rất bình thường, Thạch Dược giới là thiên hạ của yêu tộc, Thạch Nhân tộc, hiếm có nhân tộc tại đây. Nhân tộc xem như động vật quý hiếm, mà cái gì hiếm là quý. Nơi như Đăng Thạch huyện bỗng thấy một nhân tộc đúng là chuyện hiếm có.
Thạch Hạo dẫn Lý Thất Dạ đến huyện phủ, gã là huyện sử, một vị dược sư, cho dù là tiểu dược sư vẫn có chút địa vị.
Thạch Hạo, Lý Thất Dạ đi thẳng tới khu đất trung tâm huyện phủ, gã muốn gặp huyện chủ để nộp ngọc huyết trúc hành.
Đến khu trung tâm nội phủ, có mấy vị huyện sử đang xếp hàng chờ đợi nộp lên linh dược mình gieo trồng.
Thạch Hạo sợ Lý Thất Dạ chờ mất kiên nhẫn, nói:
- Hay Lý huynh đi dạo trong phủ đi? Sợ là phải mất một lúc nữa mới nộp linh dược xong.
Lý Thất Dạ bật cười, gật gù, hắn cất bước đi dạo trong huyện phủ.