Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Thạch Hạo làm huyện sử không đơn giản vì lấy tiền, gã muốn lập công. Thạch Hạo khao khát có ngày được vào quận chủ, bái vào môn hạ luyện dược đại sư.
Ngọc huyết trúc hành là dược liệu luyện dược sư. Tuy có ngọc huyết trúc hoang dã nhưng thứ này thưa thớt, nên khi luyện mệnh đan đẳng cấp thấp đa số môn phái lấy ngọc huyết trúc tự mình trồng để luyện.
Dược liệu mệnh đan cần lột xác, như trúc hành của ngọc huyết trúc. Số lần lột xác càng nhiều càng quý, muốn ngọc huyết trúc lột xác cũng rất khó khăn.
Lý Thất Dạ nhìn nước phù sa trong cái thùng to, hỏi:
- Là ngươi điều chế nước phù sa này?
- Không.
Thạch Hạo lắc đầu, nói:
- Ta chỉ là một dược sư nhỏ mới nhập môn, làm gì có năng lực điều phối loại nước phù sa này?
Đối với dược sư, trồng thuốc, nuôi thuốc là học vấn cao thâm. Học vấn này bao la mênh mông, như ngọc huyết trúc trừ địa điểm ra nước phù sa cũng rất quan trọng.
Mỗi môn phái truyền thừa có phương thuốc bí mật của mình, phương thuốc trồng dược có dính đến bí mật không truyền ra ngoài. Đa số đại dược sư sẽ không nói ra ngoài.
Thạch Hạo chỉ là tiểu dược sư vừa nhập môn nên tất nhiên không biết cách điều phối nước phù sa tưới ngọc huyết trúc.
Lý Thất Dạ ngửi nước phù sa, chấm một ít thè lưỡi liếm.
Lý Thất Dạ nói:
- Dùng tri thu thảo đốt thành tro rồi bỏ thêm đất tiêu tâm, chỉ là phối phương bình thường.
Thạch Hạo thấy Lý Thất Dạ liếm một cái đã nói ra cách điều chế nước phù sa, Thạch Hạo giật mình kêu lên:
- Lý huynh hiẻu cách nuôi trồng dược?
- Cũng không biết hiểu nhiều.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Trước kia ta có một bằng hữu hích nuôi trồng dược, ta ngẫu nhiên giúp một tay, thuận tiện học chút ít. Nhưng sở thích của ta không phải nó, chỉ học lóm vài chiêu, không xem như hiểu.
Thạch Hạo hiểu ra: