Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Mọi người đều biết phương thuốc mệnh đan, thọ dược, thể cao, nhưng muốn luyện tốt lại rất khó khăn. Luyện dược cũng là tu hành, nắm giữ sức lửa, cách luyện đan, cách dưỡng lô toàn là bí mật truyền thừa của mỗi dược sư, sẽ không tùy tiện truyền ra ngoài.
Điều cuối cùng, muốn luyện dược tốt cần có lô thần tốt. Lô thần tệ thì công lực cao mấy luyện dược sẽ chịu ảnh hưởng lớn.
Ba điều này Thạch Hạo đều thiếu. Gia tộc đã xuống dốc, muốn tiền không có, muốn nhân mạch cũng không. Nên Thạch Hạo mới là huyện sử Đăng Thạch huyện.
Với Thạch Hạo xem như là một cơ hội. Tuy Cự Trúc quốc không truyền thừa dược sư, không am hiểu luyện dược, nhưng Cự Trúc quốc có cung phụng vài vị dược sư lợi hại.
Thạch Hạo định từng bước leo lên, miễn gã tích lũy đủ công lao, kinh nghiệm là sẽ được vào quạn phủ, có cơ hội bái vào một số luyện dược đại sư.
Thạch Hạo không bái vào truyền thừa dược sư khác mà nhậm chức quan sử Cự Trúc quốc cũng vì lý do này. Nếu Thạch Hạo vào truyền thừa dược sư thì gã mãi mãi là đệ tử của môn phái đó, gã là con trai duy nhất trong gia tộc, có sứ mệnh chấn hưng gia tộc nên gã không mong mình trở thành đệ tử môn phái khác.
Nhậm chức quan sử Cự Trúc quốc thì khác, đây chỉ là một chức vị, trung thành với Cự Trúc quốc, Thạch Hạo vẫn có thể giữ lại truyền thừa gia tộc của mình.
Thạch Hạo trồng ngọc huyết trúc trong Ngọc Huyết sơn, nơi đây núi hoang rừng vắng, bình thường không mấy người đến. Giờ có người để trò chuyện, Thạch Hạo lốp bốp khai hết họ hàng tổ tông ra. - Ta quên mất ngươi bị thương, hãy nghỉ ngơi đi.
Nói chuyện thật lâu sau Thạch Hạo gãi đầu bảo:
- Ta ở ngay kế bên, có chuyện gì tùy thời kêu ta.
Sau khi Thạch Hạo rời đi, Lý Thất Dạ thở phào nhẹ nhõm. Thạch Dược giới, không ngờ đặt chân vào Thạch Dược giới. Lý Thất Dạ cười khổ.