Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Vô số cặp mắt theo dõi. Các đại giáo cường quốc, đế thống tiên môn quan sát trận chiến này. Có người cầu nguyện, có người im lặng, có người độc ác nguyền rủa.
Mặc kệ ai ôm ý định gì, giờ đây đám người nín thở, có thể toàn U Thánh giới ngừng thở nhìn cảnh tượng trước mắt.
Đại thần ngồi trên cửu thiên mở miệng nói:
- Nghịch súc nhân tộc, hiện tại hàng phục còn kịp!
Gã là một trong chín đại thần của Tổ giới, gã rất đáng sợ. Thần quang từ người đại thần tràn ngập thiên địa, pháp tắc thần đạo di chuyển. Có tiếng chân long ngâm nga, tiên phương hót vang. Đại thần phát ra thần uy làm người muốn bái lạy.
Khi đại thần mở miệng là khuôn vàng thước ngọc, thánh tôn, thánh hoàng nghe thấy lời ngọc sẽ sợ hãi quỳ rạp dưới đất.
Lý Thất Dạ bình tĩnh nhìn nguyên Tổ thành, thần uy từ Tổ thành bắn thẳng lên cửu thiên, mọi người cảm nhận hơi thở đáng sợ kia đều run rẩy.
Trong Tổ thành, đám cường giả sẵn sàng chiến đấu, biết bao nhiêu lão tổ thức tỉnh.
Đối diện Tổ thành như có chư thần trấn thủ, Lý Thất Dạ thản nhiên nói:
- Từ trăm ngàn vạn năm nay Tổ giới các ngươi vẫn giữ giọng điệu y như cũ. Một đám ngụy thần, tưởng mình là chân thần thật sao? Tổ giới các ngươi có thể tồn tại đến hôm nay chẳng qua nhờ có quỷ vật dưới lòng đất che chở, không có gì ghê gớm. Một người phàm tục thì đừng nghĩ mình là chân thần!
Lời đại thần tràn ngập uy nghiêm vô tận:
- Thứ không biết sống chết! Nếu ngươi vẫn ngu xuẩn mất khôn, không chỉ khiến ngươi vạn kiếp bất phục, càng làm nhân tộc của ngươi gặp tai họa ngập đầu.
Ai nghe đại thần uy hiếp cũng sẽ run rẩy.
Lý Thất Dạ chán chết nói:
- Ta lười đấu võ mồm với các ngươi, qua hôm nay trên đời không có Tổ thành, Tổ giới nữa!
Lý Thất Dạ lấy một thứ ra, triệu hoán:
- Ra đi, đã tới lúc chiến đấu!