Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Vậy sao?
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Một kích rực rỡ đúng là khó ra chiêu thứ hai trong vòng một ngày, nhưng đó là đối với người khác, còn ta thì khác.
Lý Thất Dạ dứt lời, vang tiếng nổ. Mười hai mệnh cung hiện ra biến thành khung trời.
- Mười hai mệnh cung!
Nhiều người không phải lần đầu tiên thấy mệnh cung của Lý Thất Dạ, nhưng mỗi lần nhìn là lại ghen ghét.
Năm người lão tổ Cự Khuyết thánh địa cũng ghen ghét mười hai mệnh cung của Lý Thất Dạ, cuồng rống:
- Giết!!!
Bọn họ không tiếc hao tổn huyết khí muốn chém Lý Thất Dạ, yêu nghiệt như vậy không thể sống.
Đầu Lý Thất Dạ đội trời nhưng đây mới chỉ là bắt đầu. Thoáng chốc mệnh cung thứ mười ba nhảy lên. Mệnh cung thứ mười ba nhảy lên trên trời, đây là mệnh cung vạn thế vô song, chấn cổ thước kim. Mệnh cung thứ mười ba ở trên trời, trên vạn đạo, hợp thành một thể với thiên địa hỗn độn, vĩnh hằng xa xôi. Dường như thiên địa chưa mở nó đã tồn tại.
Ầm!
Lý Thất Dạ đánh ra một báu vật vô địch khác, Đà Sơn Chung.
Đinh!
Tiếng chuông vang lên, một tòa núi cao vạn cổ duy nhất bay ra. Ngọn núi này là mảnh đất chư thần tôn sùng chính giữa vạn giới.
Một kích rực rỡ, lại là một kích rực rỡ. Một kích kia hút đi nhiều huyết khí của Lý Thất Dạ, âm dương huyết hải cũng cũng khó bổ sung hao hụt.
- Không!!!
Lại một Thiên diệt, năm lão tổ sợ hồn vía lên mây. Năm lão tổ cầm đế khí, tiên đế chân khí nhưng không có năng lực đánh ra một kích vô địch nhất, không đánh ra một kích chung cực đế đồ, Thiên diệt nổi.
Ầm!
Vang tiếng nổ điếc tai, tiên đế chân khí, tiên đế bảo khí từ công thành thủ. Trước Thiên diệt trừ phi bọn họ có thể đánh ra đế đồ, Thiên diệt nếu không thì chẳng dám tranh phong với nó.
Một kích kia máu phun vạn dặm, tiếng vỡ vụn vang lên. Ba đế khí nứt rạn chi chít như sắp vỡ vụn. Ba lão tổ Tổ thành có đế khí che chở nhưng cơ thể máu me nhầy nhụa, tám chín phần mười tàn đời.