Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nếu người nhát gan đi trong tử đồ sẽ sợ hãi tiểu trong quần. Lý Thất Dạ thì vẫn ung dung thản nhiên như đang đi trong vườn hao nhà mình.
Lý Thất Dạ đi đến độ sâu nhất định, trong sương mù chậm rãi toát ra tử khí, một loại tử khí đáng sợ. Khi dính phải tử khí làn da kêu xèo xèo, cơ bắp lão hóa, bốc chốc già đi mấy chục, mấy trăm tuổi.
Nếu dùng huyết khí chống đỡ, dù có huyết khí cường đại cách mấy, một khi dính phải tử khí đáng sợ này sẽ mục rữa ngay. Mặc cho ngươi có huyết khí cuồn cuộn cũng sẽ bị mục rữa đến khi nào thành người chết thì thôi.
Lý Thất Dạ cảm nhận tử khí mục rữa, nhỏ giọng nói:
- Đã trải qua vạn cổ nhưng tử khí của ngươi vẫn không tan biến, xem ra ngươi chưa chết, ta yên tâm.
Lý Thất Dạ lấy thanh đăng ra, ngọn lửa đen lắc lư trên tim đèn tùy thời tắt ngấm. Một thanh đăng nho nhỏ, lửa đen lắc lư tùy thời tắc lại như khắc tinh của tử khí. Khi tử khí đến gần Lý Thất Dạ thì lửa đen đốt cháy tử khí ngay.
Lửa đen đốt tử khí kêu xèo xèo, tử khí bị đốt biến thành từng luồng khói. Lý Thất Dạ vào sâu bên trong, bao nhiêu tử khí, mặc cho tử khí mạnh mẽ đến mấy cũng không thể đến gần hắn. Lửa đen thanh đăng đốt hết tử khí.
Lý Thất Dạ vào sâu bên trong, con đường xác chết chồng chất ít dần, người chết càng mạnh hơn. Trước đó cường giả nghịch thiên chết trong tử đồ mực dù nổi tiếng như cồn nhưng Lý Thất Dạ không nhận biết, vì nhân vật đẳng cấp đó không dáng lọt vào mắt hắn.
Lý Thất Dạ vào sâu bên trong tử đồ, xác chết càng lúc càng ít, nhưng có một số nhân vật Lý Thất Dạ nhận ra lai lịch.
Một lão nhân nằm trên đường, không biết chết bao lâu. Tuy lão nhân bị tử khí ăn mòn nhưng xác chết chưa mục rữa.
Lý Thất Dạ nhìn xác chết, nhỏ giọng nói:
- Bát Phương Thiên Vương, không ở trong Thạch Dược giới, chạy tới đây chịu chết làm chi.