Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Người trẻ tuổi dù cường đại, nghịch thiên cách mấy muốn khiêu chiến với lão tổ đại giáo, đặc biệt lão tổ đế thống tiên môn là chuyện không thể nào.
Đại hiền và thánh hoàng cách biệt rất xa, dù là đỉnh thánh hoàng cũng bị đại hiền bình thường giết dễ như chơi. Giữa thánh hoàng và đại hiền có lạch trời không thể vượt qua. Đại hiền muốn trấn áp thánh hoàng dễ như trở bàn tay.
Khiêu chiến một đại hiền đã làm người ta nghĩ bị điên, một hơi khiêu chiến ba đại hiền, quá kiêu ngạo, bá đạo. Càng kiêu căng, bá khí hơn là Lý Thất Dạ nói không nhúc nhích một ngón tay chờ ba đại hiền tấn công.
Đám người Bảo Quy Đạo Nhân, chư lão Thiên Lý Hà bị lời Lý Thất Dạ nói hù hết hồn, vì bọn họ cảm thấy không thể nào. Đạo hạnh của Lý Thất Dạ rất nghịch thiên, kinh tài tuyệt diễm, nhưng so sánh với đại hiền còn cách một mảng lớn.
Lão tổ Cự Khuyết thánh địa nói ngay:
- Nếu vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.
Đối với ba lão tổ Cự Khuyết thánh địa đây là dịp tốt trời cho, quá tuyệt vời, còn lâu bọn họ mới bỏ lỡ. Lý Thất Dạ tự tìm chết, rách gì ai? Mọi người đều nghe lời Lý Thất Dạ nói, ba lão tổ hợp sức giết hắn thì Thiên Lý Hà không nói gì được.
Ba lão tổ Cự Khuyết thánh địa chậm rãi vây quanh Lý Thất Dạ, bọn họ hết sức cẩn thận, không dám sơ sẩy.
Nếu đổi lại người trẻ tuổi khác đòi khiêu chiến với ba người, bọn họ là lão tổ đế thống tiên môn sẽ vươn một bàn tay bóp chết kẻ to gan đó ngay.
Nhưng đám người đều thấy Lý Thất Dạ yêu nghiệt như thế nào, bọn họ không tin một mình hắn có thể khiêu chiến ba lão tổ nhưng vẫn hết sức cẩn thận. Lão tổ Cự Khuyết thánh địa muốn nhìn xem Lý Thất Dạ có thủ đoạn gì, tránh cho lật thuyền trong mương.
Mọi người nín thở, không dám thở mạnh, nhìn chằm chằm tình hình trước mắt.