Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lúc kết thúc, ba lão nhân bước ra từ chỗ Cự Khuyết thánh địa cắm trại. Khí tượng ngàn vạn, một lão nhân là lão tổ lúc trước đã lộ mặt.
Khi ba lão nhân bước ra, nhiều người biến sắc mặt, bao gồm quỷ tộc. Đám người hút ngụm khí lạnh, vì ba lão nhân này là nhân vật lão tổ.
Ba lão tổ Cự Khuyết thánh địa đi ra, trận thế này khiến lòng người thít chặt. Xem ra Cự Khuyết thánh địa quyết giành lại Đà Sơn Chung của mình.
Dù ba lão tổ đi ra Lý Thất Dạ vẫn ung dung bình tĩnh nói:
- Như thế nào? Định ỷ nhiều hiếp ít sao?
Đối diện ba vị đại hiền Lý Thất Dạ vẫn không kinh không sợ, bình tĩnh tự nhiên.
- Lý đạo hữu, Đà Sơn Chung của chúng ta nên trả lại Cự Khuyết thánh địa, đây là vật tổ truyện.
Một lão tổ cười toe toét nói:
- Nếu Lý đạo hữu đồng ý trả lại thì Cự Khuyết thánh địa chúng ta tuyệt đối không bạc đãi Lý đạo hữu.
Lý Thất Dạ nhìn ba lão tổ Cự Khuyết thánh địa, bật cười.
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói:
- Không bao giờ. Nếu truyền nhân các ngươi ném thứ này ra hì các ngươi nên hiểu là bánh bao thịt đánh chó. Truyền nhân của các ngươi thua, chỉ có thể trách hắn học nghệ không tinh. Đà Sơn Chung thì . . . Ta tiếp nhận.
Lời Lý Thất Dạ nói làm ba lão tổ Cự Khuyết thánh địa biến sắc mặt.
Một lão tổ trầm giọng nói:
- Tiểu bối, lùi một bước trời cao biển rộng, thêm một bằng hữu tốt hơn thêm kẻ thù. Đối địch với Cự Khuyết thánh địa chúng ta không phải hành động sáng suốt!
Lý Thất Dạ nhìn ba người, thản nhiên nói:
- Ta không cảm thấy có gì không sáng suốt, dù sao mối thù đã kết, thế nào?
Một lão tổ nét mặt sa sầm nói:
- Tiểu hữu, đại đạo còn dài, ngươi cho rằng mình vô địch thiên hạ sao?
Lão tổ Cự Khuyết thánh địa tiếp tục bảo:
- Nếu tiểu hữu nghĩ mình vô địch thiên hạ thì chúng ta muốn lĩnh giáo thuật vô địch của tiểu hữu một chút!