Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ không thi triển đại đạo gì, lập tức trấn áp chư ảm đại đạo của Đế Tọa. Dưới khung trời mọi thứ đều yếu ớt, trời đại biểu hết thảy. Còn cái gì cường đại, cao thượng hơn là trời?
Khung trời trấn áp làm mọi người mặt trắng bệch, đám người hút ngụm khí lạnh, sống lưng tê dại. Người nhìn cảnh tượng này đều toát mồ hôi lạnh đầm đìa.
Mọi người đều thấy đại đạo vô thượng của Đế Tọa, chư ảm, đại đạo đáng sợ biết mấy. Hễ ai gặp phải chư ảm đại đạo đều chết chắc.
Nhưng dưới khung trời của Lý Thất Dạ thì chư ảm đại đạo của Đế Tọa thật yếu ớt, bất lực, bé nhỏ không đáng kể, bị trấn áp gắt gao.
Mặt Đế Tọa trắng bệch, đại đạo của mình thế nào bản thân gã rõ ràng nhất. Chư ảm bị trấn áp, Đế Tọa hận muốn phát cuồng, gã không thể chịu thua như vậy.
Đế Tọa liều mạng, cuồng rống hú dài:
- Mở cho ta!
Két két két két két!
Tiếng cửa nặng nề mở ra, trong khoảnh khắc đó thọ huyết nhuộm đỏ người cánh cửa hoàng kim sau lưng Đế Tọa.
Cửa hoàng kim mở, ánh sáng vàng tràn ngập thiên địa. Một cái bóng bước ra từ cửa hoàng kim, cái bóng bước ra vô địch cửu thiên thập địa, nhìn xuống chúng sinh vạn giới, mọi sinh linh run rẩy trước ánh nhìn của cái bóng.
Một cái bóng bỗng bước ra từ cánh cửa hoàng kim làm mọi người tim đập nhanh, cái bóng quá cường đại, tựa như tiên đế giá lâm.
Cái bóng xuất hiện, tư thế vô địch giết hướng Lý Thất Dạ. Tinh thần tối đi, tựa như tiên đế đích thân ra tay.
Lý Thất Dạ hú dài:
- Thế này cũng vô dụng, dù là ngươi của tương lai, huống chi ngươi không có tương lai!
Đối diện trấn giết vô địch, Lý Thất Dạ ung dung lưng cõng khung trời. Trong khoảnh khắc đó Lý Thất Dạ mới là vô địch, bàn tay to đè xuống không ai ngăn nổi, không có gì chặn lại được.