Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nghĩ đến tồn tại nghịch thiên như thế nằm trong thần quan cách không xa, đám người sợ run rẩy.
Lão tổ trong tổ sơn trầm giọng nói:
- Mặc kệ thế nào, giết con dâu của Vạn Cốt Hoàng Tọa thì chúng ta sẽ lấy lại lẽ công bằng!
Mọi người nín thở, cuộc đối thoại đẳng câp thủ lĩnh, không ai xen miệng vào được. Trong quỷ tộc không ai dám la ó, đổ dầu vào lửa. Đục nước bép cò, nhặt của rơi Thiên Lý Hà thì đám người đã cắt đứt ý tưởng đó từ lâu.
Một thần vương nằm đây, ai dám có ý nghĩ xấu xa? Trừ phi không muốn sống nữa.
- Không duyên thì lấy đâu ra oán? Tình cừu ân oán đều có khởi nguồn.
Trong thần quan phát ra thanh âm suy yếu:
- Chuyện của người trẻ tuổi nên để tự bọn họ giải quyết đi, ai đúng ai sai để nắm tay nói lý. Thắng thua dựa vào chính họ, người thua chỉ có thể trách mình học nghệ không tinh!
Thái độ của thánh tổ Thiên Lý Hà rất rõ ràng, để Đế Tọa là Lý Thất Dạ quyết đấu, Vạn Cốt Hoàng Tọa không được xen vào. Ai thắng ai thua tùy vào thực lực, tạo hóa của hai người.
Lão tổ trong tổ sơn im lặng một lúc sau trầm giọng nói:
- Được, cứ quyết định vậy đi!
Lão tổ Vạn Cốt Hoàng Tọa chọn quyết đấu một chọi một vì hoàn toàn tin tưởng Đế Tọa.
Sau khi được lão tổ Vạn Cốt Hoàng Tọa khẳng định, Đế Tọa đứng ra lạnh lùng nói:
- Đi ra đấu, không chết không ngừng!
Lý Thất Dạ nhìn Đế Tọa, mỉm cười nói:
- Ngươi đã nhất quyết muốn đấu thì ta đành nói đáng tiếc, đấu đi.
Lý Thất Dạ đạp không bước lên cửu thiên.
Lam Vận Trúc nhìn Lý Thất Dạ bước lên trời, nàng chờ đợi được ngắm trận chiến này. Lam Vận Trúc không hề lo lắng cho Lý Thất Dạ, nàng tin tưởng hắn hơn ai hết. Lam Vận Trúc cho rằng Lý Thất Dạ thắng chắc, dù có là Đế Tọa cũng không được.
Đế Tọa cất bước đuổi theo, đứng ngạo nghễ cửu thiên. Đế Tọa và Lý Thất Dạ giằng co, ánh mắt sắc bén.