Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ cười nói:
- Dùng để đốt chân thần thì rất uổng, nó không phải để nhóm lửa. Tác dụng của nó không nằm ở nhóm lửa.
Lam Vận Trúc hỏi tới:
- Vậy nó dùng để làm gì?
Vì thanh đăng này có thể nói Lý Thất Dạ tốn bao nhiêu là công sức.
Lý Thất Dạ híp mắt, cười nói:
- Ta hy vọng sẽ không dùng nó trong trần gian.
- Trong trần gian?
Lam Vận Trúc rất cẩn thận và nhạy cảm, nàng bắt ngay điểm mấu chốt trong câu hỏi.
Lam Vận Trúc nhìn Lý Thất Dạ chằm chằm, hỏi:
- Chẳng lẽ trừ thế gian còn chỗ nào khác sao? Địa ngục? Địa phủ? Hoặc là giới thứ mười?
Nghĩ đến một truyền thuyết, Lam Vận Trúc không kiềm được muốn hỏi tận gốc gác. Lý Thất Dạ nói một câu chứa quá nhiều vấn đề.
Trong cửu giới có một truyền thuyết thế này: Trên đời có giới thứ mười, một thế giới tràn ngập truyền thuyết và tưởng tuợng.
Nhưng nó chỉ là truyền thuyết, từ vạn cổ đến bây giờ không ai chứng thực giới thứ mười tồn tại. Giống như trên đời có địa phủ hay không, cho tới nay không biết đáp án.
Lý Thất Dạ nói câu đó bị Lam Vận Trúc bắt trúng trọng điểm, nếu có người bảo trên đời tồn tại giới thứ mười hay địa ngục thì Lam Vận Trúc sẽ cười nhạo, chuyện không tin được.
Nếu bây giờ Lý Thất Dạ nói có giới thứ mười hay địa ngục thì Lam Vận Trúc tin trăm phần trăm. Lời ai nói không uy tín bằng Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Giới thứ mươi? Địa ngục?
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói:
- Ta không biết chúng có tồn tại không. Ý của ta là ít ra trong giới tu sĩ không cần dùng thanh đăng này. Những nơi như Đông U Cương, Nam Dao Vân không cần thanh đăng, còn những cái khác thì . . . Nàng suy nghĩ nhiều quá.
Lam Vận Trúc bực bội trừng Lý Thất Dạ, giận dỗi hầm hừ. Lam Vận Trúc biết Lý Thất Dạ không chịu bật mí, nàng chắc chắn hắn biết vài thứ.