Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đạo xuống sáu mươi bước, Thiên Luân Hồi không kiêu ngạo, ngược lại biểu tình hết sức nghiêm túc. Đối với thiên tài vô song như Thiên Luân Hồi, bước ra sáu mươi bước không có gì đáng để kiêu ngạo, lúc này gã chẳng qua đứng cùng vạch xuất phát với Lý Thất Dạ.
Hơi thở bí ẩn trên người Thiên Luân Hồi càng đậm đặc, gã chìm trong hơi thở bí ẩn, thân hình mờ nhạt.
Hơi thở bí ẩn đan xen vào nhau thành một đại đạo, con đường chậm rãi trải dài dưới chân Thiên Luân Hồi, để gã từ từ đi sâu vào ao nước.
Con đường dưới chân Thiên Luân Hồi cực kỳ bí ẩn, đại đạo pháp tắc đan xen thành con đường dường như đến từ căn nguyên đại đạo. Các sợi pháp tắc khởi nguồn từ nơi bắt đầu của quỷ tộc, tràn ngập hơi thở căn nguyên.
Nhìn thấy Thiên Luân Hồi đi, nhiều đại nhân vật đế thống tiên môn như Cự Khuyết thánh địa rung động hỏi:
- Đó là cái gì? Báu vật sao?
Một lão tổ đại giáo chấn động nói:
- Đó là đại đạo của Thiên Luân Hồi, trẻ tuổi vậy mà đã bắt đầu tạo dựng đại đạo của mình, tương lai tươi sáng đây, sau này không tành tiên đế cũng sẽ là hiền tổ.
Lão tổ Trùng Hoàng đế thống nhìn càng xa hơn, biến sắc mặt nhỏ giọng nói:
- Đại đạo của Thiên Luân Hồi thẳng hướng đạo căn nguyên quỷ tộc chúng ta, hắn không chỉ lợi hại. Chẳng lẽ đệ nhất hung mộ có ngọn nguồn gì liên quan với quỷ tộc?
Đại đạo bày ra dưới chân Thiên Luân Hồi, gã chậm rãi bước đi. Bước chân Thiên Luân Hồi không nhanh nhưng tràn ngập tự tin, mọi người rung động nhìn.
- Thiên Luân Hồi đúng là có thiên phú vô song.
Lý Thất Dạ nhìn đại đạo trải đường cho Thiên Luân Hồi, gật đầu, nói:
- Xem ra hắn được tham ngộ lớn bờ bên kia biển hoàng kim, giúp hắn được ích lợi lớn.
Đúng là Thiên Luân Hồi được tham ngộ lớn bờ bên kia biển hoàng kim, giúp ích cho gã rất nhiều.