Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Tất cả tu sĩ quỷ tộc nín thở, các cặp mắt nhìn Thiên Luân Hồi. Muốn đánh bại Lý Thất Dạ, tranh một hơi cho quỷ tộc, bọn họ gửi gắm hết hy vọng vào Thiên Luân Hồi.
Thiên Luân Hồi nhìn ao nước, đôi mắt chớp lóe tia sáng, khi thì rực rỡ như mặt trời, có lúc tối đen như cái hố đen. Từng đợt trật tự thần liên câu trúc trong đôi mắt Thiên Luân Hồi dựng thành vô thượng thiên chương .
Trong khoảnh khắc này Thiên Luân Hồi dùng vô thượng thiên chương thông hiểu đại đạo ảo diệu trong ao nước, gã tham ngộ huyền cơ.
Nhìn đôi mắt Thiên Luân Hồi lúc sáng lúc tối dệt nên vô thượng thiên chương, Bích Thủy nữ hoàng rung động nói:
- Lợi hại, không uổng là một trong tam kiệt U Thánh. Chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã tham ngộ đến mức này, thần chiếu của ta mặc cảm không bằng.
Lý Thất Dạ gật gù khẳng định:
- Thiên tài tuyệt thế có khác, biết thông kỳ đạo, đăng kỳ phong. Muốn đi qua ao nước không đơn thuần nhờ vào thực lực, trừ phi là tồn tại đứng trên đỉnh như chân thần, tiên đế.
Đám lão bất tử núp trong bóng tối khẽ thở dài:
- Đại giang sóng sau đè sóng trước, người trẻ tuổi suy nghĩ nhanh nhạy, không như lão già giậm chân tại chỗ. Thiên phú là một chuyện, thấu hiểu lại là chuyện khác.
Lão bất tử khen thiên tài Thiên Luân Hồi không ngớt.
Đám lão bất tử chỉ cần có đủ lực lượng cường đại thì vào ao nước dễ như chơi. Bọn họ tin tưởng đạo hạnh, thực lực của mình. Đặc biệt đám lão bất tử đế thống tiên môn, bọn họ có đế khí cộng với thực lực bản thân, chỉ cần bất chấp tất cả đánh liều một phen thì có cơ hội đi vào.
Nhưng hành động của Thiên Luân Hồi làm đám lão bất tử có cái nhìn khác. Thiên Luân Hồi không như Cự Khuyết thánh tử, Quỷ Trùng Ma Tử hoàn toàn dựa vào ngoại lực đi vào. Thiên Luân Hồi dùng năng lực, thiên phú của mình tham ngộ huyền cơ. - Không uổng là thiên tài tuyệt thế của quỷ tộc chúng ta.