Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ gật đầu, nói:
- Ừm! Long tàm trùng thảo mười một biến làm tay sai thì hơi xa xỉ.
Lam Vận Trúc cười khổ, Lý Thất Dạ biết cái gì là xa xỉ sao? Bây giờ trên đời không có ai xa xỉ hơn Lý Thất Dạ! Lam Vận Trúc thầm ngạc nhiên, long tàm trùng thảo mười một biết, chuyện này làm người giạt mình biết bao, dược sư truyền kỳ nghe cũng sẽ sợ hết hồn.
Lam Vận Trúc hiểu biết rất ít về long hồn long tàm trùng thảo, nhưng bộ dáng nó nghiêm túc như vậy chắc chắn chuyện không đơn giản.
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Được rồi, vậy chúng ta hãy ký khế ước đi, dùng chân mệnh hứa.
Lam Vận Trúc cười khổ, nhìn Lý Thất Dạ xem, bộ dáng thật miễn cưỡng. Nếu người ta biết Lý Thất Dạ miễn cưỡng ký khế ước với long tàm trùng thảo sắp mười một biến chắc cả đám người sẽ đập đầu tự sát.
Cho dù là dược đế cầu một gốc long tàm trùng hồn thảo mười biến còn không được, Lý Thất Dạ ngược lại miễn cưỡng như thể hắn chịu thiệt thòi lớn.
Thấy tham tổ, long tàm trùng hồn thảo mười biến ký khế ước chân mệnh với Lý Thất Dạ, một gốc tiên dược chui ra khỏi dược điền, vội lao đến nói:
- Mang theo ta luôn đi?
Luân hồi thiên hồn đằng sợ mình tụt hậu, buông xuống dè dặt, vội xông lên đề cử:
- Ta nữa, ta tuyệt đối có ích!
Một gốc tiên dược khác chen chúc lên:
- Mang cả ta đi!
Lam Vận Trúc nhìn ba gốc tiên dược chạy tới bên cạnh Lý Thất Dạ cầu hắn mang mình đi, nàng trợn mắt há hốc mồm. Đây là tiên dược, bình thường đại nhân vật lợi hại đến mấy cũng không cầu được một gốc tiên dược. Nếu được tiên dược như vậy, đại giáo cường quốc nào cũng sẽ xem nó là báu vật trấn quốc trấn giáo trấn tộc.
Giờ các tiên dược xin Lý Thất Dạ mang đi, chuyện này vượt sức tưởng tượng, người khác nghe sẽ không tin, không thể xảy ra được.