Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lam Vận Trúc thầm lấy làm lạ. Một người chưa từng tồn tại, không ai nghe nói qua? Vậy rốt cuộc là ai?
Lam Vận Trúc nhìn cây khô cắm rễ trong hang, hỏi:
- Cây khô này là chìa khóa sao? Giống như chìa khóa đệ nhất hung mộ, nó là chìa khóa mở ra bất cứ bí mật tối cao nào của đệ nhất hung mộ?
Khi Lý Thất Dạ lấy cây khô chỉ mình Lam Vận Trúc chứng kiến, nàng là người duy nhất biết hắn làm sao lấy được cây khô.
- Không phải.
Lý Thất Dạ trả lời:
- Đây không phải chìa khóa nhưng nó quý giá hơn chìa khóa gấp vạn lần. Nó chứa bí mật vạn cổ không người nào biết.
Lam Vận Trúc nhìn cây khô, lúc này nàng không hề coi thường khúc cây, nàng biết Lý Thất Dạ làm sao có được nó. Cây khô này không dơn giản là mở ra phần mộ bí chi bí, có lẽ còn tác dụng nào khác.
Lý Thất Dạ ôm eo Lam Vận Trúc, trầm giọng nói:
- Chuẩn bị sẵn sàng chưa? Chúng ta sắp đi vào, hơi xóc nảy một chút, cẩn thận.
Lam Vận Trúc hít sâu, trịnh trọng gật đầu.
Lam Vận Trúc nghiêm túc nói:
- Ta đã chuẩn bị xong.
Lam Vận Trúc ôm chặt eo hổ, Lý Thất Dạ trầm giọng quát:
- Mở!
Mệnh cung chứa cây khô bỗng sinh ra vòng xoáy, đạo môn màu đen bị hút hết trật tự thần liên đen.
Rào rào!
Chớp mắt cát bay đá chạy, đạo môn màu đen hút Lý Thất Dạ vào, Lam Vận Trúc ôm chặt hắn cũng bị kéo theo.
Ngay khi bị hút vào đạo môn màu đen, Lam Vận Trúc cảm giác toàn thân tê liệt. Đạo môn kiểu này khác với đạo môn bình thường.
Rào rào!
Lam Vận Trúc cảm giác bị đẩy ra, may mắn có Lý Thất Dạ ôm chặt nên nàng không lăn lông lốc mà đứng vững trên đất liền.
Lam Vận Trúc mở mắt ra, thấy bọn họ đang dứng trên một ngọn núi to, ngọn núi rất cao giắt ngang bầu trời, khí hỗn độn quay quanh ngọn núi.
Nhìn núi to này khiến người có ảo giác mảnh đất có ngọn núi là cảnh tượng thiên địa sơ khai, núi to sinh ra vào lúc đó.