Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lam Vận Trúc lườm Lý Thất Dạ, vừa tinh nghịch vừa quyến rũ làm người nhìn mãi không chán. Lam Vận Trúc là một mỹ nhân, xinh đẹp không thua gì Thần Nhiên Phượng Nữ.
Lam Vận Trúc, Toán Thiên Đạo Nhân cẩn thận đi qua chỗ tinh linh bí cảnh ngủ say, theo Lý Thất Dạ đến bên hồ lớn.
Lý Thất Dạ ngồi xuống ven hồ, trầm ngâm nhìn mặt nước như đang nhớ lại cái gì.
Năm xưa Lý Thất Dạ từng đến đây, sau khi hắn thử nghiệm rất nhiều lần rốt cuộc tìm thấy bí cảnh này. Lý Thất Dạ dẫn một người đến, tiếc rằng không có được tạo hóa lớn nhất.
Đó là đoạn thời gian khiến người nhớ nhung. Chỗ này đã từng tràn ngập vui cười, tuy rằng Lý Thất Dạ chỉ là một con Âm Nha nhưng hắn thích yên lặng đứng tại đây nghe tiếng cười rộn ràng đó.
Lam Vận Trúc thấy Lý Thất Dạ ngồi thẫn thờ nhìn bờ hồ, nàng ngồi xuống cạnh hắn.
Lam Vận Trúc hỏi:
- Ngươi bị sao vậy?
Lam Vận Trúc cảm thấy Lý Thất Dạ có tâm sự.
Trong ấn tượng của Lam Vận Trúc thì Lý Thất Dạ luôn hờ hững, không có chuyện gì lay động đạo tâm của hắn được, đạo tâm tĩnh lặng. Nhưng lần này Lý Thất Dạ trở nên đa sầu đa cảm, dù rằng từ hình dung này không thích hợp kẻ bá đạo hung dữ như hắn.
Nếu không phải thấy rõ Lý Thất Dạ có tâm sự Lam Vận Trúc cho rằng mình bị hoa mắt, nàng không nghĩ hắn là loại người đa sầu đa cảm.
Lý Thất Dạ thu về tầm mắt nhìn sang Lam Vận Trúc, cười hỏi:
- Viên linh lung châu của Thiên Lý Hà còn không?
- Linh lung châu?
Lam Vận Trúc nói:
- Đây là đế khí của Thiên Lý Hà nên dĩ nhiên còn, linh lung châu là đạo ngoại kỳ bảo vô địch tổ sư để lại, do tổ sư chúng ta tự tay luyện chế ra.
Lam Vận Trúc lấy làm lạ, không hiểu tại sao Lý Thất Dạ đột nhiên hỏi về đế khí của Thiên Lý Hà.
Lý Thất Dạ thở dài cảm thán rằng: