Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Thu Dung Vãn Tuyết không biết Lý Thất Dạ có chuyện gì, nàng loáng thoáng cảm thấy chuyện liên quan đến chủ nhân Tổ Lưu.
Lý Thất Dạ đi ngang qua mỗi một chỗ đều dừng lại, dường như quan sát cái gì, tham ngộ điều gì đó.
Nói dến cũng lạ, mặt đất tỏa ánh sáng rực rỡ nhiều màu bắn lên trời, mỗi vị trí có màu sắc khác nhau. Có nơi vàng kim, có chỗ màu trắng, nơi khác màu xanh . . .
Thu Dung Vãn Tuyết nhìn hành động của Lý Thất Dạ, tò mò hỏi:
- Công tử đang tham ngộ cái gì?
Lý Thất Dạ trả lời:
- Công pháp, chương tự, không tới mức tham ngộ, chỉ nhìn xem. Những thứ kia quá khổng lồ phức tạp, khó thể nhìn thấu ngay.
Thu Dung Vãn Tuyết kinh ngạc hỏi:
- Công pháp, chương tự?
Thu Dung Vãn Tuyết giương mắt nhìn bốn phía, tất cả tuy do thiên địa đại đạo diễn hóa ra nhưng nàng không thấy trong đó có công pháp gì.
Lý Thất Dạ cười cười, dẫn Thu Dung Vãn Tuyết đi lên một ngọn núi cao thẳng nhìn toàn cảnh núi sông.
Lý Thất Dạ chỉ cho Thu Dung Vãn Tuyết xem:
- Nàng nhìn mảnh thiên địa này. Ngọn núi thẳng tắp dưới chân nàng là kiếm đạo thức. Rừng rậm rạp trước mặt là thọ luân chi pháp. Nước sông cuồn cuộn trước mặt là hoành thiên chi thuật. Tòa tàn sơn kia là khấu thiên chi công chưa hoàn thành . . .
Thu Dung Vãn Tuyết nhìn thật kỹ nhưng vẫn không thấy có gì huyền ảo. Lý Thất Dạ điểm tỉnh làm Thu Dung Vãn Tuyết mơ hồ cảm giác được, ví dụ ngọn núi cao dưới chân dường như có kiếm khí dao động.
Thu Dung Vãn Tuyết xấu hổ nói:
- Thiên phú của ta nông cạn, không thể tham ngộ huyền ảo.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Không thể trách nàng, nơi này huyền ảo hơn xa sức tưởng tượng của nàng. Ta đây muốn nhìn thấu tất cả cũng cần một thời gian dài.
Thu Dung Vãn Tuyết hỏi:
- Tại sao công tử không tham ngộ tất cả công pháp chỗ này?