Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lại nhìn con voi to chạy qua trước mắt, đạo cơ hóa cốt, đạo chương hóa thịt, đôi mắt nặn từ lực lượng đại đạo. Khi con voi giương mắt nhìn, lực lượng đại đạo tựa nước biển ập vào mặt.
Như một con chim bay trên bầu trời là đạo văn hóa lông, đạo nguyên hóa thành thân thể, hai mắt là nhiều sinh khí đạo pháp ngưng tụ ra.
Mảnh dất này nhìn thì dạt dào sức sống, khắp nơi rực rỡ nhiều màu tựa đất lành, thánh địa. Nhưng thật ra nó không có sự sống, tất cả do đại đạo diễn hóa, chỉ là hình dạng đại đạo chứ không phải sinh mệnh.
Ban đầu Thu Dung Vãn Tuyết xem không hiểu, cứ tưởng đất đai đầy sức sống. Thu Dung Vãn Tuyết theo Lý Thất Dạ đi một đoạn đường, dần nhìn ra manh mối. Tuy có chim bay trên trời, thú chạy dưới đất nhưng chú ý sẽ phát hiện mấy thứ này thiếu sức sống. - Chuyện . . . Chuyện này là sao?
Thu Dung Vãn Tuyết cảm thấy quá khó tin, so với Phong Đô thành thì mảnh đất này càng làm người rợn tóc gáy.
Nhiều quỷ sứ cư ngụ trong Phong Đô thành nhưng chúng nó có ý thức, suy nghĩ của mình, cần sinh tồn, sinh hoạt. Có thể nói trừ không giống người sống có xác thit ra, quỷ sứ Phong Đô thành không khác gì con người.
Nơi này thì khác, tất cả dựa vào đại đạo. Cây cối sinh trưởng, chim bay đều không có ý nghĩ độc lập, không phải bản năng sinh tồn mà là đại đạo pháp tắc diễn hóa.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Nàng có thể xem chỗ này là đạo thổ, nói đúng là là thiên địa đại đạo diễn hóa.
Thu Dung Vãn Tuyết rung động, hoàn toàn không tin nổi:
- Không . . . Không thể nào!
Mọi người đều biết, cửu giới bát hoang, cửu thiên thập địa, thế gian sinh linh, ức vạn tồn tại đều là kiệt tác của thiên địa đại đạo.
Có trời có đất, có sinh linh, có thế gian, có thất tình lục dục, tất cả căn nguyên từ thiên địa đại đạo. Còn cảnh tượng trước mắt Thu Dung Vãn Tuyết do đại đạo diễn hóa, không giống sinh linh sống bên ngoài. Mọi tồn tại nơi này chỉ là pháp tắc, lạnh băng vô tình không có sự sống.