Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ hờ hững nói:
- Cửa ải khó là đối với người khác, với ta thì không thành vấn đề.
Con ngươi Bách Gia Chư Tử co rút, mắt lóe tia sáng hỏi:
- Vậy là Lý đạo hữu có cách vượt qua biển này? Lý đạo hữu nói cho nghe được không?
- Tại sao phải nói cho ngươi nghe?
Lý Thất Dạ liếc Bách Gia Chư Tử:
- Các người đi đường cái của mình, ta đi đường nhỏ của ta, mọi người không dây dưa.
Thái độ Lý Thất Dạ kiêu ngạo làm Bách Gia Chư Tử khó chịu. Chư Thần quốc vừa cường đại vừa cổ xưa trong U Thánh giới, dù không bằng đế thống tiên môn nhưng không kém.
Bách Gia Chư Tử là người thừa kế Chư Thần quốc, hoàng tử một thế hệ, địa vị cao cao tại thượng. Hôm nay Bách Gia Chư Tử đến du thuyết Lý Thất Dạ vì nghe nói đạo hạnh của hắn mạnh mẽ, nếu không một nhân tộc tầm thường sao lọt vào mắt gã được?
Không ngờ Lý Thất Dạ chẳng thèm nể mặt gã, quá tự phụ.
Bách Gia Chư Tử trầm giọng nói:
- Lý đạo hữu, ra ngoài dựa vào bằng hữu, nếu ngươi có cách gì hay lấy ra chia sẻ có gì không được? Tương lai Lý đạo hữu cũng được ích lợi không nhỏ.
- Dài dòng quá.
Lý Thất Dạ phất tay nói:
- Ta thích làm gì kệ ta, đừng lải nhải nữa, sự kiên nhẫn của ta có hạn.
Nét mặt Bách Gia Chư Tử sa sầm, đây không đơn giản là khó chịu.
Thanh âm kiêu ngạo, bá đạo vang lên:
- Ngươi là Lý Thất Dạ?
Một thanh niên dẫn theo đám người đến gần, nhiều tu sĩ trẻ tuổi gần đó né ra, không dám chọc vào người đó.
Ai trông thấy thanh niên dẫn đầu sẽ sợ thót tim. Thanh niên mặc áo đen, vóc dáng gầy như cây trúc, một cơn gió thổi qua có thể cuốn bay gã.
Đây không phải điểm làm người sợ, mà là trán thanh niên có cục u to trông như mụn bọc, rất ghê rợn. Có thứ gì mấp máy trong mụn bọc, dường như là con sâu.
Trong cục u trên trán thanh niên đúng là có con sâu, thỉnh thoảng nó sẽ ló đầu nhìn ra ngoài. Hình dạng con sâu dữ tợn, ghê tởm, ai nhìn cũng rùng mình lạnh gáy, ghê tởm buồn nôn không chịu nổi.