Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ không trả lời, hắn ôm Thu Dung Vãn Tuyết đi trên mặt biển. Hai người tới gần biển hoàng kim không hề bắt mắt.
Nơi này sắp thành chợ chiều, nhiều tu sĩ trẻ tuổi tụ tập tại đây. Vì mọi người chờ quá lâu nên nhiều người lấy lâu vũ cổ điện ra cắm trại. Mọi người tính đánh trận lâu dài, chờ trận chiến kết thúc.
Lúc này trên mặt biển có nhiều bảo thuyền neo đậu nhất. Bảo thuyền lớn thì kích cỡ bằng một thành trấn. Bảo thuyền nhỏ cỡ chiếc thuyền con. Thường có lâu vũ cổ điện xen lẫn trong bảo thuyền.
Mọi người cắm trại, thậm chí liên hợp thành phe cánh tụm năm tụm ba chia lãnh thổ.
Tu sĩ trẻ tuổi cắm trại tại đây nhưng cách xa chiến trường, không ai muốn đến gần khu vực biển hai phe đối chọi. Chiến tranh giữa vua cá nuốt trời và bóng đen khổng lồ quá đáng sợ, vừa ra tay là trời sập đất nứt, không ai dám tới gần.
Ở lại lâu nên vài tu sĩ bày hàng rao bán trên mặt biển.
Có thể nói khu vực biển cực kỳ náo nhiệt, trừ tu sĩ tốp năm tốp ba thảo luận còn có vài tu sĩ tìm khu vực bày hàng, bán hàng như trong thành trấn.
Hiếm khi tu sĩ từ khắp nơi đổ về, đúng là thời cơ tốt để buôn bán. Nhiều quầy hàng dắt khách.
Một số tu sĩ trẻ tuổi chờ chán.
Có tu sĩ oán trách:
- Hai thủ lĩnh đã mười ngày không ra tay, cứ giằng co thế này thì biết chờ chiến tranh tới bao giờ?
Nhiều tu sĩ rất có kiên nhẫn:
- Trời biết, nhưng vì núi báu chỉ đành chờ. Từ trăm ngàn vạn năm nay Phong Đô thành bị người lật tung cũng không thấy núi báu đâu, bây giờ nơi duy nhất có khả năng xuất hiện núi báu là bờ bên kia.
Có tu sĩ ôm mộng phát tài:
- Sợ gì? Chờ chiến tranh kết thúc đi theo sau cá Dạ Dương, tập kích nó, không chừng sẽ vớt được mấy chục vạn cá Dạ Dương là giàu to. Nhiều cá Dạ Dương như vậy muốn đổi cái gì tùy thích, ta nhìn trúng một khối thiên âm địa thạch trong Trung thành nhưng tiếc là quỷ sứ kia chắc giá ba trăm cá Dạ Dương. Ta đang chờ cơ hội này để phát tài to.