Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nhưng sự thật Thu Dung Vãn Tuyết hiểu sai hoàn toàn, nếu chủ nhân Tổ Lưu là người sống, nàng cho rằn chủ nhân Tổ Lưu là tu sĩ đương thời.
Lý Thất Dạ ngập ngừng:
- Cái này . . .
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói:
- Đây là bí mật, nàng biết không có ích lợi gì, sẽ vời đến họa sát thân.
Thu Dung Vãn Tuyết cười khổ, nàng không hỏi gì nữa. Thu Dung Vãn Tuyết là loại nữ nhân biết nhìn đại thế, nàng không muốn làm công tử nhà mình khó xử.
Thu Dung Vãn Tuyết hỏi:
- Bây giờ chúng ta đi đâo?
Lý Thất Dạ híp mắt nhìn mỹ nhân xinh đẹp động lòng người, tươi ngon mọng nước.
Lý Thất Dạ nói:
- Tìm một người, ta lại giúp nàng một tay, sau đó vài chuyện nên kết thúc.
Lòng Thu Dung Vãn Tuyết ấm áp, ngọt ngào. Thu Dung Vãn Tuyết không biết Lý Thất Dạ tìm ai, chuyện này không còn quan trọng với nàng.
Lý Thất Dạ vừa rời khỏi Tổ Lưu, chưa tìm người thì người đó đã tự tới cửa.
Lý Thất Dạ, Thu Dung Vãn Tuyết rời khỏi Tổ Lưu chưa được bao xa, một người bước tới. Đó là một thanh niên, một thanh niên ăn mặc như đầy tớ, áo vàng, mặt treo nụ cười, nụ cười bí hiểm. - Nghe nói vị đạo huynh này tìm ta?
Thanh niên có bộ dáng hơi lưu manh nhưng đối mắt thì trong trẻo sáng ngời dầy sức sống.
Đột nhiên có đến gần, Thu Dung Vãn Tuyết cẩn thận cảnh giác tim đập nhanh. Phản ứng đầu tiên của Thu Dung Vãn Tuyết là mở thiên nhãn, phát hiện thanh niên là một quỷ sứ.
Thu Dung Vãn Tuyết là người cẩn thận, nàng thấy quỷ sứ thì tim đập nhanh. Thanh niên trước mắt là quỷ sứ nhưng đôi mắt lại tràn ngập sức sống.
Thanh niên có bộ dạng lưu manh nhưng cách ăn mặc giống đầy tớ tầng dưới chót, một nhân vật nhỏ bé, đôi mắt thì tràn ngập sức sống.
Chuyện này rất khó tin, mặc dù cư dân Phong Đô thành nhìn bề ngoài không khác gì con người. Quỷ Phong Đô thành sống như thế giới bên ngoài, nhưng dù sao bọn chúng là chấp niệm, là quỷ sứ. Chúng không có huyết khí, không có sức sống. Nhưng đôi mắt thanh niên quỷ sứ này tràn ngập sức sống, làm tim Thu Dung Vãn Tuyết rớt cái bịch.