Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Thu Dung Vãn Tuyết nhìn kỹ chủ nhân Tổ Lưu, lòng rung động. Huyết khí trên người chủ nhân Tổ Lưu làm Thu Dung Vãn Tuyết khẳng định trăm phần trăm người trước mắt tuyệt đối là người sống, không phải quỷ, không phải loại chấp niệm không có máu thịt. Đây là người sống, có máu có thịt.
Phát hiện này làm Thu Dung Vãn Tuyết giật mình. Tổ Lưu là truyền thừa cường đại và bí ẩn nhất Phong Đô thành, chủ nhân của nó là người sống. Nếu ai biết tin này sẽ tiểu tử nhường nào.
Trong Phong Đô thành, bất cứ truyền thừa nào đều do quỷ sứ Phong Đô thành tổ thành, tu sĩ từ ngoài đến không thể tham gia truyền thừa.
Hiện nay chủ nhân Tổ Lưu là một người sống, chuyện khó tin biết bao.
Lý Thất Dạ không để bụng lời chủ nhân Tổ Lưu nói, ung dung bảo:
- Chẳng phải bây giờ ngươi đang gặp ta sao? Sao có thể nói là không hoan nghênh ta?
- Mặc kệ là gì.
Chủ nhân Tổ Lưu mở miệng nói:
- Quá khứ, hiện tại, tóm lại chỗ này không có thứ ngươi muốn.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Đừng nói tuyệt tình như vậy, chúng ta có phải là bằng hữu không? Có phải là bạn sinh tử không?
Thu Dung Vãn Tuyết ngây người nghe. Không thể nào, quỷ sứ Phong Đô thành không thể nào kết bằng hữu với tu sĩ. Lùi một bước ngẫm nghĩ, cảm thấy cũng có thể, chủ nhân Tổ Lưu không phải quỷ sứ mà là người sống.
Nhưng Thu Dung Vãn Tuyết thầm lấy làm lạ, Lý Thất Dạ và chủ nhân Tổ Lưu kết bằng hữu, thật khó tin.
Chủ nhân Tổ Lưu nói thẳng:
- Không phải, ta không quen ngươi.
Lý Thất Dạ bật cười, lắc đầu, nói:
- Ngươi đang lừa mình dối người. Ta trước kia hay hiện tại, dù thay đổi như thế nào, ngươi nên biết ta vẫn là ta. Người khác không nhìn ra nhưng ngươi không thể nào không nhận ra.
Thu Dung Vãn Tuyết ù ù cạc cạc nghe. Thu Dung Vãn Tuyết không biết Lý Thất Dạ nói ta trước kia ý chỉ khi hắn là Âm Nha, nàng sẽ không biết bí mật đó.