Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Người đó hưng phấn nói:
- Ở thời đại hoang mãng có một con kim phượng xuất hiện tại U Thánh giới, trên lưng kim phượng cõng một tòa tiên thành . . .
Tu sĩ trẻ tuổi vốn kể chuyện khá đặc sắc, nhưng không nói được mấy câu đã bị Tiểu Quỷ ném ra Trung thành:
- Nhảm nhí!
Mười mấy người lục tục kể chuyện, có kể rất hay nhưng nếu bị Tiểu Quỷ ném ra Trung thành.
Thu Dung Vãn Tuyết cầm quan ngọc bích, rất kích động, khó khăn bình tĩnh lại. Thu Dung Vãn Tuyết nghe mười mấy tu sĩ trẻ tuổi kể chuyện, thầm lấy làm lạ. Các tu sĩ kể chuyện rất đặc sắc, có cái ngang ngửa tiên đế truyền kỳ nhưng vẫn bị Tiểu Quỷ ném ra ngoài.
Không chỉ Thu Dung Vãn Tuyết thấy lạ, nhiều người khác cũng thầm thắc mắc. Những người kể chuyện hay hơn Lý Thất Dạ nhiều nhưng tại sao Tiểu Quỷ thờ ơ? Vì sao?
Thu Dung Vãn Tuyết hoàn toàn không hiểu nổi, nàng thỏ thẻ bên tai Lý Thất Dạ:
- Công tử, tại sao Tiểu Quỷ hứng thú với chuyện công tử kể?
Lý Thất Dạ nhìn Thu Dung Vãn Tuyết, cười nói:
- Vấn đề không phải câu chuyện mà trong chuyện đó mang đến tin tức thế nào, phải hữu dụng, có giá trị.
Thu Dung Vãn Tuyết giật mình kêu lên:
- Tin tức hữu dụng, có giá trị?
Thu Dung Vãn Tuyết không cảm thấy công tử nhà nàng kể chuyện có tin tức gì đắt giá.
- Các người sẽ không hiểu nổi chuyện này.
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Không biết vạn cổ, không biết tiên ma thì làm sao biết thứ ẩn chứa trong câu chuyện?
Thu Dung Vãn Tuyết sững sờ, nàng chiêm nghiệm kỹ lại lời công tử nhà nàng kể. Lý Thất Dạ đã nói như thế thì chắc chắn trong câu chuyện ẩn chứa bí mật lớn, nhưng mặc nàng nghĩ sao cũng không cảm thấy câu chuyện có gì kinh thiên.
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Đừng nghĩ, khả năng của nàng sẽ không hiểu thấu nổi.