Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Thu Dung Vãn Tuyết nghiêng đầu ngẫm nghĩ, rung động nói:
- Kiếm Huyền chẳng lẽ là truyền nhân của Minh Độ Trạch? Nghe nói là một vị thiên tài lợi hại, hắn làm hòa thượng?
Lý Thất Dạ cười cười:
- Có lẽ.
Lúc Đại Trí thiền sư chạy đến bên ngoài Phi Hoài thôn thấy Đại Trí Tự, làm hòa thượng có lẽ không chỉ vì thăm dò bí ẩn trong Phi Hoài thôn, cũng để trốn tránh ai đó.
Thu Dung Vãn Tuyết nghĩ đến lời Đại Trí thiền sư nói, nàng nhìn Lý Thất Dạ, hỏi:
- Công tử có vị hôn thê?
Lý Thất Dạ nhàn nhã nhìn nữ nhân trưởng thành động lòng người, cười hỏi:
- Như thế nào? Ghen?
Thu Dung Vãn Tuyết vừa tức vừa giận lườm Lý Thất Dạ, cáu kỉnh nói:
- Ngươi không cảm thấy mình quá tự kỷ sao? Làm như ta sẽ thích ngươi vậy. Hơn nữa là vị hôn thê của ngươi ghen mới đúng!
Thu Dung Vãn Tuyết khó chịu nhưng không mất ưu nhã, làm người ta thích.
Lý Thất Dạ mỉm cười nói:
- Cái này thì nàng cứ yên tâm.
Lý Thất Dạ ung dung bảo:
- Chưa có nữ nhân nào ta không chế ngự được, nếu ta muốn cưới nàng thì tuyệt đối sẽ không có chuyện ghen tuông.
Thu Dung Vãn Tuyết trừng Lý Thất Dạ:
- Chưa có ai nói ngươi quá tự kỷ sao?
Thu Dung Vãn Tuyết vốn phong vạn trưởng thành làm bộ dáng thiếu nữ hờn dỗi càng quyến rũ động lòng người, khiến tim người đập nhanh.
Lý Thất Dạ chậm rãi nói:
- Từng có người nói như vậy.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Nhưng cái này không phải tự kỷ mà gọi là thực lực. Lý Thất Dạ ta chưa từng gặp chuyện gì không dàn xếp được, nàng thấy có đúng không?
Thu Dung Vãn Tuyết không còn lời gì để nói, thầm thở dài, cười cay đắng. Lý Thất Dạ nói có lý.
Trung thành, thật ra Phong Đô thành không có tên gọi Trung thành, chẳng qua tòa thành trì nằm ở chính giữa Phong Đô thành nên tu sĩ từ ngoài vào gọi là Trung thành.