Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nhưng ngọn núi đen này cực kỳ nặng nề, dù Lý Thất Dạ dốc hết sức lực đẩy thì núi chỉ nhúc nhích một chút. Đổi lại ngọn núi khác bị Lý Thất Dạ đẩy một phát sớm bay đi chân trời.
Két két két két két!
Lý Thất Dạ đẩy cả ngọn núi di chuyển, nó dọc theo quỹ tích kỳ lạ, dường như chân núi đã đặt sẵn tuyến đường.
Thu Dung Vãn Tuyết vội vàng theo sau lưng Lý Thất Dạ, nàng không dám sơ là, thả thần thức ra nhìn bốn phía, căng thẳng đề phòng sợ có kẻ cò tranh nhau, ngư ông đắc lợi.
May mắn không ai chọn Bàn Sơn khẩu, trong sa mạc chỉ có Lý Thất Dạ và Thu Dung Vãn Tuyết.
Két két két két két!
Lý Thất Dạ đẩy ngọn núi đen dọc theo quỹ tích nhất đinh di chuyển vào giữa sa mạc, tốc độ khá chậm.
Giờ Thu Dung Vãn Tuyết đã hiểu tại sao người ta không chọn sơn khẩu này. Thu Dung Vãn Tuyết chính mắt thấy thực lực của Lý Thất Dạ, hắn bóp chết vương hầu như nghiền con kiến, bây giờ hắn vất vả đẩy ngọn núi, nếu để nàng làm tuyệt đối sẽ không đẩy nổi.
Két két két két két!
Lý Thất Dạ đẩy ngọn núi di chuyển vào giữa sa mạc, núi đen nặng nề vượt sức tưởng tượng. Đổi lại người khác sợ là khó làm được, thực lực kinh người như Lý Thất Dạ cũng chịu thách thức lớn.
Lý Thất Dạ đẩy tới trước, ngọn núi dịch chuyển được nửa đường. Lý Thất Dạ đổ mồ hôi như tắm, chốc lát sau toàn thân hắn ướt đẫm.
Thu Dung Vãn Tuyết nhìn Lý Thất Dạ thở hồng hộc, hơi lo lắng nói:
- Tạm dừng nghỉ ngơi đi.
Lý Thất Dạ vừa đẩy vừa lắc đầu, nói:
- Không được, nếu nàng thả tay ra nó sẽ trượt về chỗ cũ, coi như phí công. Nàng phải một hơi đẩy nó đến giữa sa mạc, nếu không mãi mãi không thành công.
Thu Dung Vãn Tuyết rung động, hèn gì những người khác không muốn chọn Bàn Sơn khẩu. Đừng nói Thu Dung Vãn Tuyết, dù là cường giả cổ thánh thì đây là khiêu chiến rất lớn.