Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Khai!
Lý Thất Dạ thôi động Đại Hiền tinh bích đã khảm ở trên đạo thai, khi hắn đem Đại Hiền tinh bích xếp thành một cái đồ án, theo Lý Thất Dạ quát to một tiếng, cả đạo thai tản mát ra quang mang lóng lánh. - Khách khách khách!
Vào lúc này chuyện không thể tưởng tượng xảy ra, Đại Trí này vốn là rất lớn cư nhiên từ từ co rút lại, cuối cùng co rút lại thành lớn nhỏ cỡ nắm tay, rơi vào trong tay Lý Thất Dạ. - Oanh oanh oanh!
Vào lúc này trời rung đất chuyển, cả đáy biển đều bị dao động, tiếp theo cổ miếu không biết đứng vững ở dưới đáy biển bao nhiêu năm chợt bắt đầu băng liệt. - Đã xảy ra chuyện gì?
Lục Bạch Thu bị giật mình, hít vào một hơi khí lạnh.
- Đi!
Lý Thất Dạ quát trầm một tiếng, kéo Lục Bạch Thu, lập tức bay vút lên, trong nháy mắt bay ra khỏi mặt biển, khi Lý Thất Dạ cùng Lục Bạch Thu bay ra khỏi mặt biển, cả mặt biển cư nhiên là sương mù tràn ngập.
Ở thời điểm mới vừa rồi bọn họ xuống biển, trên mặt biển vẫn là biển xanh quang đãng, nhưng mà lúc này sương mù không biết từ nơi nào nhô ra, sương mù tràn ngập không tiêu tan dĩ nhiên là bao phủ cả mặt biển. - Đây là cái gì?
Sương mù tràn ngập không tiêu tan bao phủ cả mặt biển làm cho người ta có chút không nhìn rõ ràng, thời điểm Lục Bạch Thu nhìn thấy rõ ràng hết thảy bốn phía, sắc mặt nàng không khỏi biến đổi, hướng về phía trước chỉ một cái.
Hải vực phái trước đã bị sương mù bao phủ, nhưng mà xuyên thấu qua sương mù, trong lúc mơ hồ có thể thấy được trong sương mù cư nhiên là sơn loan chập chùng, sơn phong khổng lồ cao chọc trời, tựa như phía trước chính là một phiến đại lục. - Quả nhiên là như thế!
Khi thấy dãy núi sông ngòi bị bao phủ ở trong sương mù, hai mắt của Lý Thất Dạ không khỏi nhíu lại, lẩm bẩm nói: