Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ nguyện giúp Lục Bạch Thu một tay, đơn ginả là báo đáp chiếu cố mấy ngày vừa qua của nàng.
- Lý huynh đi hải ngoại...
Lục Bạch Thu không khỏi trầm ngâm một chút nói:
- Trận chiến này ở hải ngoại chúng ta có chút ít phát hiện, Lý huynh chính là người có kiến thức uyên bác, có thể hay không đi nhìn một cái, nói không chừng có thể giải thích nghi hoặc cho chúng ta! - Phát hiện nhỏ?
Lý Thất Dạ có chút ngoài ý muốn nói.
Lục Bạch Thu vội vàng nói:
- Chúng ta là bắt sống được một bộ phận cường giả của Oa Giải tộc, từ trong miệng bọn họ biết được, bọn họ ở hải ngoại phát hiện một cái cổ tích (di tích cổ), bọn họ cướp đoạt Hải tinh thạch chính là vì cái cổ tích này. Ta là đi xem một lần nhưng mà nhìn không rõ huyền cơ trong đó. - Cổ tích?
Lý Thất Dạ không khỏi híp mắt một cái, sờ sờ cằm, cười dài nói:
- Nếu là như thế, vậy đi xem một chút lại có ngại gì!
Lục Bạch Thu nghe được Lý Thất Dạ nói như vậy, nhất thời không khỏi tinh thần rung lên, lập tức giao phó sự vụ nội đường, sau đó cùng Lý Thất Dạ ra biển.
Lục Bạch Thu giá ngự phi thuyền lướt qua hư không, hướng hải ngoại mà đi. Trên thực tế cổ tích mà Oa Giải tộc phát hiện cách hải vực Thiên Quần đảo cũng không xa, chỉ có ngàn dặm mà thôi.
Đám người Lục Bạch Thu ngự phi thuyền mà đi, không mất bao nhiêu thời gian liền chạy tới.
Cổ tích mà Oa Giải tộc phát hiện chính là dưới đáy biển, ở trong một cái hải câu rất sâu dưới đáy biển cư nhiên là có một tòa kiến trúc giống như cổ miếu.
Tòa cổ miếu này xuất hiện ở dưới đáy biển cũng không biết là có bao nhiêu niên đại rồi, nó ở dưới biển như cũ bất hủ.
Nó từng bị vô số hải tảo bao phủ, hiện tại những hải tạo bao quanh tòa cổ miếu này đã bị dọn dẹp sạch sẽ.