Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Sương Nhan cười cười, tựa như hàn mai nở rộ. Lý Sương Nhan không kích động, thái độ thản nhiên rất yêu kiều. Lý Sương Nhan đi theo Lý Thất Dạ đã lâu, nhiễm phong cách của Lý Thất Dạ, gặp chuyện gì cũng không kinh, bình tĩnh không dao động.
Lý Sương Nhan và Trần Bảo Kiều khác nhau. Trần Bảo Kiều là thiếu nữ cương cường hiếu thắng, lúc bảo vệ thánh tông nàng không vui chút nào. Người bên ngoài cảm thấy Trần Bảo Kiều là vưu vật tuyệt thế cao không thể với tới, khi nàng đi theo Lý Thất Dạ thì sáng sủa hơn nhiều. Đối với Trần Bảo Kiều, trời sập thì có Lý Thất Dạ chống, nàng hoạt bát sáng sủa hơn.
Lý Sương Nhan bị Lý Thất Dạ ảnh hưởng trực tiếp, gặp chuyện gì cũng không kinh, bình tĩnh không dao động. Lý Sương Nhan xứng nhận y bát của Lý Thất Dạ.
Trần Bảo Kiều được tạo hóa lớn trong Thế Giới Thụ, nàng chiếm được một bảo thuật.
Lý Thất Dạ xem bảo thuật xong khen:
- Cái này đặt con đường tương lai cho nàng, sau này nàng muốn đi thiên đạo hay đại thế đạo thì tùy bản thân.
Trần Bảo Kiều rung động:
- Có thể đi thiên đạo hay đại thế đạo sao?
Trần Bảo Kiều liều mạng cố gắng tu luyện chăm chỉ hơn bất cứ ai, nhưng tư chất của nàng kém hơn Lý Sương Nhan. Nghe Lý Thất Dạ nói làm Trần Bảo Kiều chấn động.
Lý Thất Dạ bật cười, cốc đầu Trần Bảo Kiều:
- Nàng không tin mình hay không tin công tử ta đây? Bằng vào đại đạo ta dạy cho nàng, bằng vào bá tẫn tiên tuyền thể của nàng, chỉ cần đạo tâm kiên định, cố gắng tu hành thì tương lai đi thiên đạo hay đại thế đạo có gì khó? Bảo thuật này chỉ khiến cơ sở tương lai càng thêm vững chắc, không có bảo thuật thì nàng vẫn đến đỉnh.
Trần Bảo Kiều nhoẻn miệng cười nói:
- Tất nhiên ta tin tưởng công tử.
Quyến rũ động lòng người, hấp dẫn tân gì xương, làm người ta cảm thán hồng nhan họa thủy, hại nước hại dân.