Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ nói:
- Giao nàng cho ta là được.
Cơ Không Vô Địch cất bước đi ra, nhưng Trấn Thiên Thần Nữ thương phong cửu thiên, nháy mắt phong lại đường gã đi.
Trấn Thiên Thần Nữ Tử Thúy Ngưng nói:
- Hôm nay đừng hòng rời khỏi!
Thần nhân Cơ Không Vô Địch hú dài:
- Lăng Không sơn ta sợ rắc rối sao?
Thần nhân vào đời, pháp tắc mở trời, tiên uy bá đạo
- Lăng Không sơn có là gì?
Trấn Thiên Thần Nữ Tử Thúy Ngưng đâm ra hắc long thương như rồng đen bay lượn, ngâm nga không dứt. Mọi người có ảo giác như Hắc Long Vương trọng sinh, một thương đâm ra, sao sáng đều diệt, vạn đạo tan vỡ. Bất cứ thiên tài, yêu nghiệt nào đều kinh hoàng trước thương đó.
Thấy uy lực thương kia, bất cứ ai khi chứng kiến cảnh tượng đều hoảng sợ biến sắc mặt. Thiên tài kiêu ngạo mấy cũng rùng mình lạnh lòng:
- Hắc Long Vương trọng sinh sao?
Một là chân nhân, một là thần nữ, một là tiên đế lục thế tôn, một là cự phách chỉ định truyền nhân. Hai bên cùng ra tay, băng thiên diệt địa, so kè thần thông. Thánh tôn, thánh hoàng thế hệ trước nhìn cũng phải biến sắc.
Bên kia, chớp mắt Mai Tố Dao xông vào Hư Không Môn, cũng rượt theo. Hai người biến mất trong Hư Không Môn.
Lý Thất Dạ bước vào Hư Không Môn, nó không truyền tống hắn đi đâu. Nói đúng hơn bước chân vào Hư Không Môn mới phát hiện đây là một ngõ cụt.
Vừa vào Hư Không Môn thì thấy nơi này như một gian phòng, trừ lối vào ra không có cửa nào khác. Nguyên Hư Không Môn dùng vô thượng pháp tắc xây dựng, hồn nhiên thiên thành. Như thể Hư Không Môn sinh ra trong hỗn độn, khởi đầu trong thiên địa. Hư Không Môn không tỏa ánh sáng chói lòa, không có màu sắc hoa lệ. Hư Không Môn đơn giản mộc mạc, quay về ban đầu, tất cả vừa mới bắt đầu.
Bên trong chỉ có một thứ, một phù văn, một phù văn cỡ nắm tay. Phù văn cổ kính mộc mạc, phù văn cực kỳ cổ xưa. Đại sư phù văn đương thời cũng không biết ý nghĩa phù văn này. Phù văn đầu đuôi nối nhau, trái phải ôm vòng, trên dưới kết nối. Nguên phù văn hình thành một thể, không có khởi đầu, không có điểm cuối.