Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Thiên Đạo Viện quá cổ xưa, xa xưa đến nỗi người ta không biết nó bắt nguồn từ thời đại nào, không ngược dòng lên điểm bắt đầu được.
Đứng dưới sơn môn Thiên Đạo Viện mới lĩnh ngộ cái gì là bàng bạc đại khí của Thiên Đạo Viện. Có vô số thần sơn, cự phong dựng thẳng. Thần sơn đâm mây mù, đâm ngoài trời, cao nhất thì có ngân hà quanh quẩn. Có cự phong che trời tự thành một mảnh thiên địa. Giữa các cự phong là cầu thần vượt qua vạn dặm, từ đầu này nối thẳng sang đầu kia.
Trong Thiên Đạo Viện có thần hạc bay lượn, giao long ẩn trong mây, thụy thú ra vào. Khi đứng bên ngoài Thiên Đạo Viện, mọi người cảm giác đây mà là viện gì? Đã tự thành một giới, gọi là thiên đạo giới cũng không quá đáng.
Nhìn Thiên Đạo Viện bàng bạc đại khí, Trì Tiểu Điệp rung động cảm thán. Tây Thùy lãnh thổ Thiên Đạo Viện chẳng qua là một góc nhỏ, nhỏ xíu xiu.
Bước vào sơn môn Thiên Đạo Viện có thể thấy một cổ bia khổng lồ, nói nó là cổ bia chẳng bằng bảo là vách đá to lớn càng chính xác. Trên cổ bia khắc các tên gọi, có nét bút ngân câu, có nét bút long xà, có nét bút nghuệch ngoạc.
Phi Dương tiên đế, Hạo Hải tiên đế, Lăng Không tiên đế, Bá Tiên Sư Vương, Võ Thần, Đao Tổ . . . Các nhân vật từng kinh diễm một thời đài, vô địch càn quét bát hoang, tất cả đều khắc tên vào cổ bia.
Đây là học sinh kỳ tài nhất Thiên Đạo Viện đã đào tạo, học sinh không có thành tựu vô địch thì xấu hổ không dám trở về để lại tên trên cổ bia.
Cổ bia rậm rạp những cái tên đại biểu cho cá đời vô địch từng xuất thân từ Thiên Đạo Viện.
Khi đứng trước cổ bia, nhìn thấy tên Trường Hà tông, tâm tình Trì Tiểu Điệp rất kích động, tự hào. Đó là tổ tiên gia gia của gia tộc nàng! Ngoại tổ từng đi học trong Thiên Đạo Viện, sau này càn quét bát hoang, sinh ở thời đại Thôn Nhật tiên đế thì Trường Hà tông vẫn là kinh tuyệt một thời đại!