Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lão đạo sĩ nhìn Lý Thất Dạ một lúc sau thở dài, không ép hỏi thêm. Mặc kệ tên của Lý Thất Dạ là thật hay giả đã không quan trọng, vì lão hiểu rằng hắn sâu không lường được.
Lý Thất Dạ nhìn lão đạo sĩ, hỏi:
- Tên lão là gì? Đệ tử đời thứ mấy của Trường Sinh Viện?
Lão đạo sĩ chắp tay vào nhau nói:
- Không giấu gì đạo huynh, lão đạo tên Bành Khanh, là đệ tử đời thứ bảy Trường Sinh Viện, cũng là đệ tử duy nhất. Hiện tại chấp chưởng Trường Sinh Viện.
Lý Thất Dạ nói:
- Ta còn trẻ, đừng gọi già như vậy. Cứ gọi là công tử đi.
Lý Thất Dạ im lặng một lúc.
Bành lão đạo sĩ nhìn Lý Thất Dạ, chờ hắn nói tiếp. Trì Tiểu Điệp cảm thấy Lý Thất Dạ có lời muốn nói.
Lý Thất Dạ im lặng một lúc sau kiềm không được hỏi:
- Ma Cô có khỏe không? Bây giờ nàng không quản lý Trường Sinh Viện nữa sao?
Đã nhiều năm trôi qua, Lý Thất Dạ vốn không muốn hỏi tiểu nữ hài ngày xưa đi đâu nhưng vẫn kiềm lòng không đậu.
Bành lão đạo sĩ trả lời:
- Tổ sư đã quy ẩn trong bí địa Thiên Đạo Viện, không còn gặp thế nhân, dù là lão đạo cũng không thể gặp.
Lý Thất Dạ không hỏi thêm, hắn liếc Bành lão đạo sĩ, nói:
- Ngươi luyện lệch thể trường sinh, chẳng lẽ sư phụ của ngươi không nói cho ngươi biết dục tốc thì bất đạt sao?
Trì Tiểu Điệp nghe Lý Thất Dạ nói thì rất rung động. Thể trường sinh, đây là một trong mười hai tiên thể, khó tin hơn là lão đạo sĩ lôi thôi trước mắt tu luyện thể trường sinh một trong mười hai tiên thể. Quá khó tin, Thiên Đạo Viện đúng là chốn ngọa hổ tàng long.
Bành lão đạo sĩ giật nảy mình, lão đứng dậy vái:
- Mong công tử chỉ điểm một hai, khi sư tôn còn trên đời có nhắc nhở. Chỉ là khi ta còn trẻ sốt ruột đi nhầm một bước.
- Không giúp được.
Lý Thất Dạ lắc đầu, nói:
- Thể trường sinh có tên là trường sinh, chỉ có thể qua năm rộng tháng dài thuận theo tự niên, mặc nó thành. Đừng cố ý sửa chưa nó thì còn cơ hội để nó tự mình trọng sinh đi vào quỹ đạo.