Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lý Thất Dạ nói:
- Nhưng vậy vẫn chưa đủ. Nếu kinh động nó là Độ Không Khâu Dẫn sẽ trốn ngay, chớp mắt vượt qua một không vực khác. Muốn đào được Độ Không Khâu Dẫn thì trước tiênp hải nhốt nó. Độ Không Khâu Dẫn bẩm sinh tính thần thổ, muốn nhốt được nó phải là thần mộc tính, mộc khắc thổ. Vì vậy cần có Thúy Thiết Trúc là thông mộc tính nhất.
Trì Tiểu Điệp hỏi:
- Tức là có Thúy Thiết trúc là có thể nhốt được nó?
Lý Thất Dạ nói:
- Không, một khi Độ Không Khâu Dẫn ra khỏi đất thì không thứ gì nhốt nó được, chỉ khi nó ở trong đất thì mới lấy mộc khắc thổ giam cầm nó. Độ Không Khâu Dẫn ra khỏi đất trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá lôi. không gian là thiên địa của nó, Độ Không Khâu Dẫn có thể chớp mắt vượt qua một linh vực khác.
Trì Tiểu Điệp ngẩn ngơ, lần đầu tiên nàng nghe thấy thứ như vậy. Độ Không Khâu Dẫn gì đó trước kia Trì Tiểu Điệp chưa từng nghe nói qua.
Lúc này Lý Thất Dạ nâng con giun lên, hắn mở rương vàng đất trên lưng Độ Không Khâu Dẫn ra.
Khi Lý Thất Dạ mở rương đất vàng ra, bên trong trống rỗng không có gì. Lý Thất Dạ thấy vậy biến sắc mặt.
Bỗng một thanh âm lười biếng vang lên:
- Ngươi đang tìm thứ này sao?
Một người thanh niên xuất hiện làm Trì Tiểu Điệp giật nảy mình, lão đạo sĩ vốn nằm trong đạo quan đã ngồi bên cạnh bọn họ từ bao giờ.
Lão đạo sĩ mắt mông lung buồn ngủ, đôi mắt đục nửa khép hờ. Hai tay lão đạo sĩ ôm một phá đất, pháo không to nhưng lão ôm có vẻ rất nặng.
Lý Thất Dạ nhảy ra khỏi vũng bùn, đôi mắt nhìn chằm chằm pháo đất trong ngực lão đạo sĩ.
Lão đạo sĩ ôm pháo đất, biếng nhác nói:
- Vào đạo quan của ta trộm đồ không phải chuyện tốt.
Lý Thất Dạ nhìn lão đạo sĩ, thản nhiên nói:
- Trộm? Phải nói là ngươi mới đúng. Tổ tiên của ta từng chôn Độ Không Khâu Dẫn xuống đây, để nó lại đời đời vì tương lai cho ta tới lấy.