Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Trong khoảnh khắc này Trì Tiểu Điệp sục sôi máu nóng, hắn như tận mắt thấy tổ tiên từng quét ngang cửu thiên thập địa, đại chiến các thần bầy ma. Đó là hào hùng, bá khí biết bao, là thần uy vinh diệu biết mấy.
Trong khoảnh khắc này Trì Tiểu Điệp thật sự cảm nhận sự vinh diệu đến từ tổ tiên, truyền kỳ từ tổ tiên. Trì Tiểu Điệp chìm đắm trong rung động khó thể tỉnh táo lại.
Trì Tiểu Điệp lấy lại tinh thần, mở miệng hỏi:
- Sao ngươi biết những chuyện này?
Trì Tiểu Điệp là hậu đại Trì gia còn không biết mấy chuyện này, Lý Thất Dạ thì nắm rõ trong lòng bàn tay.
Lý Thất Dạ nhìn Trì Tiểu Điệp, nói:
- Bởi vậy mới bảo là phải đọc sách nhiều. Ít đọc sách biến thành bao cỏ, nữ hài tử ngực to không đầu óc không phải chuyện tốt.
Bị Lý Thất Dạ nói làm Trì Tiểu Điệp vừa tức vừa xấu hổ, nàng hừ mạnh. Trì Tiểu Điệp xoay người, khóe mắt liếc một pho tượng khác.
Pho tượng khắc mặt chính diện, là một nam nhân cổ kính có ngàn vạn cánh tay, mỗi cánh tay động tác khác nhau, mỗi bàn tay khác hẳn. Có tay cầm binh khí, có tay nâng trời, có tay bắt thủ ấn.
Trì Tiểu Điệp nhìn pho tượng thiên thủ vạn cánh tay, hỏi Lý Thất Dạ:
- Đây là ai?
Một pho tượng là tổ tiên của nàng, vậy pho tượng khác chắc không phải nhân vật ảo.
Lý Thất Dạ nhìn pho tượng thiên thủ vạn cánh tay, thật lâu sau mở miệng nói:
- Vạn Tướng Chân Thần!
Trì Tiểu Điệp kinh ngạc nói:
- Vạn Tướng Chân Thần?
Trì Tiểu Điệp chưa từng nghe danh xưng này, nàng không biết có nhân vật như vậy.
Trì Tiểu Điệp hỏi:
- Vạn Tướng Chân Thần là thuộc hạ của tổ tiên ta sao?
- Nàng sai rồi.
Lý Thất Dạ cười nói:
- Thần hoàng chưa chắc lớn hơn chân thần. Có rất nhiều cách xưng hô thần, như chư thần, thần linh hay hoặc là thần vương. Người được gọi là chư thần, thần linh, thần vương chưa chắc là thần thật sự. Thần hoàng còn đỡ, như chư thần, thần vương đa số là ngụy thần, dĩ nhiên cũng có một số được phong thần.