Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Thế gian không còn Tô Ngọc Hà, thế gian, người nhớ được tên này chỉ sợ cũng chỉ có Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ nhẹ nhàng thở dài một tiếng, Lý Thất Dạ chôn cổ quan ở tận sâu dưới gốc đào già. Đứng ở dưới gốc đào già, Lý Thất Dạ không khỏi vì đó mà buồn bã, dĩ nhiên ở dưới gốc đào già ở nơi này, Minh Nhân tiểu tử là nam hài lạc quan nhiệt tình cỡ nào, đáng tiếc sau đó hết thảy đều thay đổi, bởi vì thiên đạo, bơi vì nữ nhân hồn nhiên đến ngu gốc kia, bởi vì Tô thị nữ tướng, lại bởi vì đạo sư Âm Nha là hắn...
Mặc dù chịu tải thiên mệnh, cửu giới vô địch, nhưng mà Minh Nhân tiên đế cũng không thể vui mừng hơn so với những năm niên thiếu!
Cuối cùng Lý Thất Dạ nhẹ nhàng mà thở ra một tiếng, nhẹ nhàng vuốt ve gốc đào già một chút, cuois cùng xoay người rời đi, chỉ sợ từ nay về sau hắn không bao giờ lại tới cái địa phương này nữa ròi.
Sau khi Lý Thất Dạ đi xa, quang vũ tán lạc ở dưới gốc đào già bị gốc đào già hấp thu, trong lúc vô tình gốc đào già mọc ra cành non, tựa như cây khô gặp mùa xuân, lần nữa tỏa ra sinh mệnh!
Đông Bách thành, náo nhiệt có thể so sánh với Trung đại vực, hơn nữa Đông Bách thành cũng phồn vinh như ở Trung đại vực. Lai lịch của Đông Bách thành rất đơn giản, bởi vì truyền thuyết ở phía đông Nhân Hoàng giới có một trăm tòa thành trì cổ xưa vô cùng, cho nên phía Đông Nhân Hoàng giới liền được người ta gọi là Đông Bách thành!
Mặc dù diện tích của Trung đại vực mênh mông hơn, nhưng mà ở Trung đại vực càng nhiều là người thưa thớt, nhưng mà Đông Bách thành lai bất đồng, thành quát vô số, sinh linh phồn vinh, ở Nhân Hoàng giới, Đông Bách thành là căn cứ lớn nhất của Nhân tộc, thậm chí có không ít những chủng tộc khác cũng tụ tập ở Đông Bách thành.