Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Sắc mặt của Tử Thúy Ngưng nhất thời ngưng trọng, hai mắt hàn quang chợt lóe, tựa như hãn hải nữ thần, khí lăng thiên vũ, dõi mắt cả Nhân Hoàng giới, thậm chí là cả cửu giới, có mấy người dám xuất khẩu cuồng ngôn tàn sát Trấn Thiên Hải Thành bọn họ! Cho dù là Đế Thống tiên môn, đối với Trấn Thiên Hải THành cũng đồng dạng là nhượng bộ lui binh, kiêng kỵ vạn phần!
Lý Thất Dạ nhìn Tử Thúy Ngưng một cái, cười cười, nói:
- Ngươi không cần phải kích động, cũng không cần phải tức giận, ta nói là sự thật! Lấy đạo hạnh hiện tại của ngươi, lấy cường đại hiện tại của ngươi, đầy đủ ngạo thị tất cả đồng lứa của Nhân Hoàng giới. Thậm chí là có thể khiêu chiến những nhân vật thế hệ trước, nhưng mà ở trong mắt ta, muốn giết ngươi lại rất dễ dàng, chỉ cần tâm ta vừa động, Tiên Huyết Mâu có thể trảm sát ngươi... - ... Tiên Huyết Mâu chính là một kiện hung binh vô song trên đời, coi như là đối mặt với Tiên Đế chân khí cũng không kiêng kỵ chút nào, tại sao ta cho ngươi bảo vật như vậy, đó là bởi vì ta không cần! Tựa như ta không quan tâm Trấn Thiên Hải Thành các ngươi mạnh như thế nào! Ta không hi vọng Trấn Thiên Hải Thành máu chảy thành sông, đó là bởi vì tổ sư Hắc Long Vương các ngươi là một nhân vật rất giỏi, ta không hi vọng đồ tử đồ tôn của hắn bị tàn sát trong tay ta!
Những lời này Lý Thất Dạ nói đến gió nhẹ mây bay, mà trong lòng Tử Thúy Ngưng lại rùng mình.
Hắc Long Thương cũng tốt, Tiên Huyết Mâu cũng được, không nghi ngờ chút nào đây là binh khí vô địch, nhưng mà Lý Thất Dạ rõ ràng cho thấy không để nó ở trong lòng, nếu như đổi lại là người khác, hung binh tuyệt thế vô song như vậy sau khi tới tay còn nguyện ý trả cho nàng sao? - Trở về đi thôi, lấy đồ của ta đưa cho ta!