Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Nhưng mà Lý Thất Dạ biết rõ còn có một tia hy vọng, chính là con cóc này, chính là vạn lô thần năm đó bọn họ nuôi dưỡng! Năm đó con cóc này chính là nơi niêm phong Dược Thần Đại Điển của âm nha và dược thần.
Lúc đó tên dược thần từng nói đùa con cóc này là tinh hoa của hắn, ai ngờ con cóc này chính là chân truyền của hắn, là đạo thống của hắn! Nhưng mà không ngờ con cóc lại đào tẩu! Khiến cho câu nói đùa này về sau không có hiệu quả!
Đời sau Lý Thất Dạ vẫn đi tìm vạn lô thần, vẫn muốn tìm Dược Thần Đại Điển về, đáng tiếc vẫn không tìm ra nó. Nhưng mà ở kiếp này, đoạt lại thân thể, rốt cuộc Lý Thất Dạ đã tìm được vạn lô thần, càng tìm được Dược Thần Đại Điển.
Nâng vạn lô thần nhìn như con cóc này, Lý Thất Dạ cười nói:
- Dược phong tử, ở kiếp này chỉ sợ ta phải lấn át hào quang của ngươi rồi.
Nói đến đây, hắn cười rộ lên, nhưng mà sau khi hắn cười một lúc lại ... Buồn... Ảm đạm.
Đây là trí nhớ đáng nhớ, hắn chìm nổi trăm vạn năm, sống trong huyết tinh và giết chóc, từ thời đại hoang mãn tới bây giờ, hắn bị người ta đuổi giết, bị người ta chặt đứt rễ, phản công địch nhân, tính toán thiên hạ, không phải ngươi chết thì ta mất mạng, vào thời đại cổ minh, càng có huyết vũ ngập trời. Trong tàn sát chư thần, diệt vạn tiên, đối với hắn mà nói đây là thời kỳ gian khó, đến thời đại chư đế. Đây là thời điểm hắn phản công tiên ma, là thời đại chìm nổi, hắn bồi dưỡng ra một đám tiên hiền, thậm chí là bồi dưỡng được tiên đế, hắn hao hết vô số tâm huyết. Hao hết vô số nội tình, chính là có ngày phá được tiên ma động!
Nhưng mà trí nhớ về thời đại của dược thần, đối với âm quạ như hắn mà nói, là thuần túy nhất trên đời, là thời đại ham học hỏi, là thời đại nếm bách thảo luyện vạn đan, ở thời đại đó hắn cũng tốt, dược thần cũng được, đó là thời điểm lục lọi con đường luyện đan, đặt cơ sở cho nhân loại và chín giới.