Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Bồ Ma Thụ bị khóa sắt pháp tắc khóa lại và phù văn hóa thành lỗ đen bao phủ toàn thân, phù văn lỗ đen và khóa sắt không ngừng đan vào nhau, lôi kéo rễ chính của Bồ Ma Thụ vào trong lỗ đen, một khi bị kéo vào trong lỗ đen, nó sẽ bị cắn nát! - Đây, đây là cái gì?
Nhìn thấy rễ của Bồ Ma Thụ bị khóa lại, Trần Bảo Kiều động dung nói ra.
- Ma huyết bị tế luyện qua, đây cũng không phải là ma huyết, mà là pháp tắc.
Ngưu Phấn nhìn ra mánh khóe trong đó, động dung nói:
- Cả đạo đài chính là dùng để bắt nó.
Lý Thất Dạ nhìn thấy khóa sắt kéo rễ chính của Bồ Ma Thụ vào trong lỗ đen, vừa cười vừa nói:
- Ngươi thực cho rằng nơi này lưu lại tổ huyết cho ngươi tẩm bổ thân thể sao? Đáng tiếc, ngươi còn chưa đủ thông minh.
"Oanh -- oanh -- oanh --" lúc này tất cả rễ cây của Bồ Ma Thụ giãy dụa, điên cuồng quật qua lại, dục giãy giụa thoát khỏi khóa pháp tắc, nhưng mà tùy ý nó quật điên cuồng thế nào, đều không thể thoát khỏi khóa pháp tắc.
Đây chính là thứ Huyết Tỳ tiên đế năm đó lưu lại chuẩn bị, về sau trải qua Minh Nhân tiên đế tăng cường, một khi bị khóa lại thì Bô Ma Thụ chỉ có đường chết.
Năm đó giết Bồ Ma Thụ thì âm nha Lý Thất Dạ biết rõ, chỉ cần dưới đất lưu lại một đám rễ cây, Bồ Ma Thụ sẽ có cơ hội phục sinh, cho nên sau đó Huyết Tỳ tiên đế lưu lại ma huyết chuẩn bị để chém giết Bồ Ma Thụ.
Bọn họ dùng máu dung nhập với pháp tắc, kể từ đó sâu trong đạo đài này có thứ hấp dẫn nhất dẫn dụ Bồ Ma Thụ tới, với tư cách tổ huyết ma huyết, đây là thứ nó khác vọng nhất.
Cho nên ngàn năm vạn năm trôi qua, chỉ cần rễ cây còn dưới đất có sống lại, cũng không át được khát vọng của nó với tổ huyết, nhịn không được tới gần ma huyết, muốn hút ma huyết này lớn mạnh bản thân mình, một khi tới gần ma huyết sẽ bị khóa chặt lại.