Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Lúc đầu Lý Sương Nhan còn hoài nghi Lý Thất Dạ đã thấy cổ trận này ở đâu đó rồi, nhưng nàng nhanh chóng loại bỏ ý nghĩ đó, bởi vì Cửu Thánh Yêu Môn đã phải trả một giá cực lớn mới hiểu rõ góc tàn trận được Trận Tổ lưu lại. Có thể nói ngoại trừ Trận Tổ từ thời Viễn Cổ đã chết ra, cũng chỉ có Cửu Thánh Yêu Môn bọn họ mới biết sự tồn tại của tàn trận.
Vậy mà Lý Thất Dạ chỉ nhìn thoáng qua rồi chậm rãi giải thích liền một mạch như thể góc tàn trận này chẳng có ý nghĩa gì quan trọng, chỉ là một bài học thuộc lòng vớ vẩn.
Nghe hắn nói xong mà Lý Sương Nhan bị dọa khiếp sợ không thốt ra lời, mười năm trời nghiên cứu và tham ngộ của nàng cùng với những tâm đắc, chỉ dẫn được ghi lại của nhiều đời tiên hiền Cửu Thánh Yêu Môn chỉ bằng một vài câu nói nhanh chóng của hắn. Việc này đả kích mạnh mẽ lòng tự tin của nàng!
Cho dù có là thiên tài tuyệt thế đi nữa cũng không thể nhìn qua một cái là hiểu được toàn trận, nhưng Lý Thất Dạ lại làm được. Hắn là người giỏi nhất thế gian này sao? Có đánh chết nàng cũng không tin. Tiểu tử Lý Thất Dạ này còn chưa đủ tư cách được xếp vào hạng thiên tài nữa kìa.
Lý Sương Nhan nào biết rằng Lý Thất Dạ đã thấy toàn bộ trận thế nguyên vẹn từ thời cổ xưa, cho nên một góc tàn trận này không phải là chuyện khó khăn gì với hắn. - Tới! Lúc này Lý Thất Dạ ung dung đưa tay vẫy Lý Sương Nhan đến gần.
Do vẫn còn bị dọa choáng váng chưa phục hồi tinh thần, Lý Sương Nhan cứ thế bước tới bên người Lý Thất Dạ mà không rõ mình tại sao lại làm như vậy.
- Bốp, bốp, bốp! Lý Thất Dạ chẳng nói chẳng rằng, lợi dụng Lý Sương Nhan còn ngơ ngác, ôm lấy nàng vắt lên trên đùi, không thương tiếc vung bàn tay vỗ thật mạnh lên mông nàng vài cái, đánh cho bàn tọa của nàng tê dại nóng rát. - Ngươi làm cái gì... Lý Sương Nhan như mèo bị dẫm lên đuôi, nhẩy dựng lên, hét to một tiếng, mặt đỏ bừng, hằm hằm nhìn Lý Thất Dạ.
Còn Lý Thất Dạ chỉ phủi phủi bàn tay, tựa như chưa hề làm chuyện gì sai trái, chậm rãi lên tiếng: - Là thị nữ của ta phải có giác ngộ địa vị của mình. Ta có thể dung túng người bên cạnh ta, sủng ái người bên cạnh ta, cho dù ngươi là thị nữ cũng vậy. Nhưng ngươi phải nhớ kỹ đừng được thế là khiêu khích, lấn lên đầu ta! Cũng đừng cho mình là con gái cưng của trời xanh mà thích làm gì thì làm! - Ngươi! Lý Sương Nhan vừa tức vừa giận, từ lúc sinh ra đến giờ chưa hề có ai bất kính với nàng, nhưng hôm nay nàng lại bị một tiểu nam nhân không thương hoa tiếc ngọc đánh thật mạnh vào chỗ đấy, quả thực làm cho nàng tức giận run rẩy cả người. - Đi đi, ngươi tự tìm lấy chỗ nghỉ ngơi của mình. Lý Thất Dạ khoát tay áo tiễn khách, mặc kệ tâm tình của Lý Sương Nhan lúc này.