Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Đùng, đùng, đùng...! Lý Thất Dạ dùng Côn Bằng Lục Biến gõ lên cửa Mệnh cung không biết bao nhiêu vạn lần rồi, nhưng chẳng thấy phản ứng gì, cửa Mệnh cung vẫn không mở ra.
Với rất nhiều tu sĩ thì đây cũng không phải tình huống lạc quan lắm, gõ lâu như vậy mà cửa Mệnh cung còn chưa mở thì tư chất của tu sĩ quả thật quá kém.
Nhưng Lý Thất Dạ có một đạo tâm không thể lay chuyển, dù có phải gõ triệu lần nữa hắn cũng sẽ gõ, gõ đến khi nào cửa Mệnh cung mở ra mới thôi.
- Đùng! Rốt cuộc sau năm ngày năm đêm, một âm thanh nhẹ nhàng vang lên, tiếp theo là tiếng cửa mở "két, két, két". Dưới sự kiên trì của Lý Thất Dạ, cửa Mệnh cung cuối cùng cũng mở ra.
Xuyên qua cửa Mệnh cung người ta có thể thấy một cỗ Sinh Mệnh Lực. Có điều Lý Thất Dạ chỉ có Phàm mệnh, Sinh Mệnh Lực của hắn cực kỳ hạn chế, đổi lại là thiên tài nào đó, sinh mệnh lực của người đó ắt hẳn sẽ rất dồi dào.
Lúc này chân quyết Côn Bằng Lục Biến như nước thủy triều tràn vào Mệnh cung, ý niệm của Lý Thất Dạ cũng theo đó tràn vào.
Không gian bên trong Mệnh cung vô cùng rộng lớn, mênh mông vô hạn. Lúc này ở giữa Mệnh cung, chân quyết Côn Bằng Lục Biến đang lưu chuyển quanh một vầng sáng, phù văn của nó cũng di chuyển không ngừng, tựa như muốn đánh thức vầng sáng đó vậy.
Vầng sáng này chính là Mệnh Hồn mà mọi người vẫn nói, cũng có người gọi là Ba hồn bẩy vía, thậm chí là Chân mệnh. Đây chính là thứ quyết định vận mệnh cả đời của một người.
Bất luận là sinh linh nào, chỉ có thông qua tu luyện mới có thể đánh thức Chân mệnh và Ba hồn bẩy vía của mình. Chỉ khi chúng thức tỉnh thì tu sĩ mới có thần thông. Nói rõ hơn: chỉ sau khi Chân mệnh tỉnh lại, tu sĩ mới có thể nắm giữ sinh mạng của mình, có thể câu thông thiên địa vạn vật, mới có thể công phạt địch nhân hoặc tu luyện nghịch thiên.
Côn Bằng Lục Biến là Mệnh công, nó nhất định phải đánh thức Chân mệnh, lấy Chân mệnh làm cơ sở, tu luyện ra đạo hạnh thuộc về Lý Thất Dạ. Cho nên áo nghĩa phù văn của Côn Bằng Lục Biến không ngừng quấn lấy chân mệnh. Chúng thỉnh thoảng hóa thành Thiên Bằng bay lượn, có lúc biến thành Cự Côn nhảy quanh, có khi lại biến ra Côn Bằng, thứ chẳng phải cá cũng chẳng phải đại bang, dung nhập vào trong Chân mệnh. Áo nghĩa phù văn biến thành Côn Bằng liên tục dung nhập vào Chân mệnh rồi lại thoát ra ngoài, điều này khiến cho Chân mệnh của Lý Thất Dạ như vực sâu biển lớn, còn vầng sáng trong Chân mệnh lại dập dềnh như sóng.
Quá trình này gọi là Tỉnh Giác, đây là tầng thứ hai của cảnh giới Khấu Cung. Khi Chân mệnh thức tỉnh thì tu sĩ mới có thể chân chính tu luyện.