Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Long Cung treo lơ lửng trên vách đá, Cự Long du tẩu, vào lúc này, tất cả mọi người chăm chú nhìn tòa Long Cung này, trong lúc nhất thời lại không làm được gì, tất cả mọi người đều không thể tiến vào Long Cung, cho dù là có Thần Long chi kiếm vô thượng trong truyền thuyết, mọi người cũng chỉ đành trợn mắt mà nhìn thôi.
"Làm sao đi vào đây?" Tại thời điểm này, tất cả mọi người hai mặt nhìn nhau, có người đề nghị liên thủ, tập trung tất cả lực lượng của mọi người tấn công vào Long Cung.
"Chúng ta nên đoàn kết lại, tất cả mọi người cùng động thủ, trước hết đánh bại con Cự Long này rồi hãy nói, chỉ cần đánh bại con Cự Long này, thì mọi người mới có thể tiến vào Long Cung, sau khi tiến vào bất luận là Long Thần chi kiếm hay là các loại Long Kiếm khác, ai có thể đoạt được, liền dựa vào bản lĩnh cá nhân cùng tạo hóa."
"Như vậy chẳng phải là quá bất công ư? Tất cả mọi người đều đóng góp sức lực, thậm chí còn góp cả tính mạng vào đó, chỉ có một số ít người có thể đạt được Thần Long chi kiếm hoặc Long Kiếm, cách làm như vậy, chẳng phải là phần lớn người đều là vật hy sinh sao." Có tu sĩ nhịn không được nói ra.
Cũng có đại nhân vật thế hệ trước nói: "Làm gì có chỗ nào là công bằng, ai có bản lĩnh liền lên thôi, nếu như cái gì cũng giảng công bằng, vậy thì tu sĩ khắp thiên hạ trong tay mỗi người đều có một cái Đạo Quân binh khí rồi.. Ngươi cảm thấy có khả năng sao?"
"Ta cảm thấy liên thủ không thành vấn đề." Cũng có cường giả đồng ý, nói ra: "Chỉ sợ lại thuận tiện cho một số người, mở miệng không xuất lực, ngồi mưu lợi bất chính."
"Cái này không được, cái kia cũng không được, mọi người ngồi giương mắt nhìn nhau, vậy còn tới Táng Kiếm Vẫn Vực này làm gì, về nhà ôm lão bà, bế hài tử không tốt sao?" Có cường giả đại giáo hừ lạnh một tiếng.
Trong lúc nhất thời, tu sĩ cường giả ở đây đều bàn luận ầm ĩ, mỗi người đều dăm ba câu, ai cũng không quyết định chắc chắn được.
"Sư chưởng môn có cao kiến gì không?" Vào thời điểm này, có tộc trưởng thế gia thỉnh giáo Sư Ánh Tuyết vừa mới tới.
Lúc này Sư Ánh Tuyết vừa tới đây, khiến rất nhiều tu sĩ cường giả ở đây hai mắt tỏa sáng, Sư Ánh Tuyết dáng vẻ lả lướt yêu kiều, trong lúc giơ tay nhấc chân, đều có vẻ xinh đẹp quyến rũ, nhưng nàng vẫn có một loại khí chất không giận mà uy, một loại đoan trang ẩn giấu bên trong, khiến không người nào dám có tâm tư khinh mạn.
Sư Ánh Tuyết chính là đại mỹ nữ Kiếm Châu, nhưng với tư cách là chưởng môn Bách Binh sơn, một trong Lục Hoàng tại Kiếm Châu, quyền cao chức trọng, hơn nữa thực lực cũng uy hiếp mười phương, không có người nào dám xem thường.
Cho nên, sau khi Sư Ánh Tuyết vừa tới, rất nhiều tu sĩ cường giả ở đây an tĩnh không ít, tất cả mọi người đều nhìn tới Sư Ánh Tuyết.
Không hề nghi ngờ, vào lúc này, mọi người nếu như muốn đoàn kết lại để tiến đánh Long Cung mà nói, vậy nhất định cần phải có nhân vật lãnh đạo, nếu không có người dẫn đầu, chắc chắn sẽ chia năm bè bảy mảng.