Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
- Hoàn thành ước nguyện giúp ta…
Đại Hắc Ngưu cười hắc hắc, đôi mắt mở to như chuông đồng, hắn nhìn vào hồ nước.
Qua một lúc lâu, Đại Hắc Ngưu giật mình, nói ra:
- Tiểu tử này, vừa rồi bản soái ngưu chỉ lo suy diễn, thật không nhìn rõ, đúng là có tài năng.
- Bỏ đi, haizz…
Đại Hắc Ngưu suy nghĩ một lúc, nói:
- Cũng được, xem mặt mũi của Đại Thánh Nhân, ta không tranh với ngươi.
Đại Hắc Ngưu không đi hái Băng Kim Thần Viêm Bảo Chi, việc này làm cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn, cũng làm không ít người thở ra.
Dù sao có không ít người cho rằng Đại Hắc Ngưu sẽ ra tay, nói không chừng hắn sẽ hái thành công.
- Chúng ta thử xem.
Vào lúc này đã có lão tổ không thể chờ lâu hơn, bọn họ cùng nhau tiến vào hồ nước.
- Ah…
Trong thời gian ngắn đã có tiếng kêu thảm thiết vang lên, tiếng kêu thảm thiết tới từ giữa hồ, chỉ thấy có mấy đại nhân vật rơi từ không trung xuống đất, toàn thân bọn họ đầy máu tươi. - Là Ngân Hồ Thánh vương…
Nhìn rõ mấy đại nhân vật rơi xuống, có người giật mình.
- Có bao nhiêu người đi vào?
Lúc này có người tò mò.
- Bát Chiến Thánh Vương, Tinh Không Chân Thần, Vô Nhàn Quan Chủ...
Có tu sĩ đến sớm cho nên bấm tay tính toán.
Nghe người khác đọc những cái tên cường giả, những cường giả lưu lại bên bờ hồ đều khiếp sợ, những người này đều là đại nhân vật tiếng tăm lừng lẫy trong Tiên Thống giới. - Ah…
Thời điểm mọi người vừa dứt lời, trung ương hồ nước lại phát ra tiếng hét thảm thiết, lại có hai đại nhân vật rơi xuống, máu tươi nhuộm đỏ hồ nước.
- Là Bát Chiến Thánh Vương và Vô Nhàn Quan Chủ…
Nhìn rõ người chết thảm trong hồ, có người rống to một tiếng.
- Bát Chiến Thánh Vương, Vô Nhàn Quan Chủ đã gặp phải chuyện gì?
Có một vị trưởng lão sợ hãi, bởi vì hắn biết rõ thực lực của Bát Chiến Thánh Vương và Vô Nhàn Quan Chủ, không ngờ hai người này lại chết thảm trong hồ nước.
Lúc này Lý Thất Dạ nhìn vào hồ nước, hắn quan sát Băng Kim Thần Viêm Bảo Chi, hắn chỉ cười nhạt, cũng không có ý định tiến lên hái linh chi.
- Đúng là tiên vật.
Thánh Sương Chân Đế nhìn thấy Băng Kim Thần Viêm Bảo Chi, nàng tán thưởng một câu:
- Đáng tiếc, đã bị người khác nhanh chân đến trước.
- Hắc, cũng không nhất định, nếu như không phải Đại Thánh Nhân bảo ta không đi đoạt, bản soái ngưu sẽ vượt lên trước hái nó rồi.
Đại Hắc Ngưu không phục, hắn cười nói vài câu.
- Với người khác đây là cơ hội hiếm có, ngươi cũng chưa phải chưa từng hưởng thụ tiên vật, thành toàn người ta đi.
Lý Thất Dạ cười cười, hắn lắc đầu nói một câu.
Đại Hắc Ngưu đành phải nhún nhún vai, nói ra:
- Nếu Đại Thánh nhân nói thế, đây chính là phúc khí của tiểu tử kia, hi vọng hắn không chịu thua kém một chút