Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Cùng lúc đó, có người trong thần miếu phát hiện bên ngoài yên ả, hét to một tiếng:
- Gió yêu ngừng, cát đen biến mất rồi!
Nhiều người chạy ra xem:
- Đúng rồi, gió yêu ngừng thổi, cát đen biến mất thật sự.
Bên ngoài đã không sao, gió yêu, cát đen cực kỳ đáng sợ đều biến mất.
Đại nhân vật kinh nghiêm phong phú bước ra khỏi thần miếu, lấy làm lạ lẩm bẩm:
- Kỳ lạ, sao lần này ngắn ngủi vậy. Lần trước gió yêu thổi hơn nửa ngày, cát đen bao trùm cả thế giới.
Thấy gió yêu ngừng, cường giả không muốn ở lại đây nữa, đi tới nơi sâu hơn:
- Đi thôi, nghe nói bên trong có đồ tốt, có người phát hiện đảo đơn độc trong biển lửa.
Thánh Sương Chân Đế, Đại Hắc Ngưu còn ở trong thần miếu, họ liếc nhau. Mạnh như họ còn ấn tượng sâu sắc với lực lượng trấn áp vừa rồi.
Với cường giả tu sĩ khác chỉ như giấc mơ, cảm giác đó đến nhanh đi cũng mau, không để lại dấu ấn gì vì họ chưa đến trình độ đó, không thể chạm tới lĩnh vực thời gian.
Đại Hắc Ngưu, Thánh Sương Chân Đế thì khác, lực lượng trấn áp vạn cổ đó để lại ấn tượng không thể xóa nhòa với họ. Đại Hắc Ngưu, Thánh Sương Chân Đế biết lực lượng kia đến từ đâu. Họ hiểu tại sao gió yêu, cát đen biến mất sớm hơn mọi khi, tất cả là vì: Lý Thất Dạ.
Đại Hắc Ngưu, Thánh Sương Chân Đế ra khỏi thần miếu thì thấy Lý Thất Dạ đã đứng bên ngoài. Lý Thất Dạ đứng chắp tay sau lưng, đưa lưng về phía mọi người, thần thái bình thản như không có xảy ra chuyện gì.
Nhóm Đại Hắc Ngưu tới gần quan sát kỹ nhưng không nhìn ra manh mối gì, Lý Thất Dạ không giống như đại chiến một trận hoặc ra tay trấn áp vạn cổ.
Nếu cảm giác vừa rồi không quá mãnh liệt in dấu sâu trong họ thì họ sẽ như cường giả tu sĩ khác, cho rằng đây chỉ là một thoáng mơ về.
Thánh Sương Chân Đế hỏi Lý Thất Dạ:
- Mới rồi gió yêu, cát đen là cái gì? Dường như không có thứ gì ngăn được nó.
Thánh Sương Chân Đế đã đối kháng với gió yêu, cát đen, trong thời gian ngắn nàng bằng vào thực lực có thể ngăn cản được, thậm chí tịnh hóa nhiều cát đen.
Nhưng gió yêu, cát đen vô cùng tận, thời gian lâu dù lực lượng quang minh của Thánh Sương Chân Đế mạnh đến đâu cũng không chịu nổi, cuối cùng nàng sẽ như cường giả khác bị cắn còn khúc xương trắng.
Lý Thất Dạ thản nhiên nói:
- Lòng tham, chỉ là một lũ lòng tham, ham ăn.
Lòng Thánh Sương Chân Đế rung động, rợn tóc gáy:
- Chỉ là một lũ lòng tham?