Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Tưng!
Dường như đang cảm ơn hoặc chào hỏi Lý Thất Dạ.
Lý Thất Dạ nhìn cổ cầm, cười cười.
Vèo!
Cổ cầm bay lên trốn vào hư không, trong nháy mắt tiêu biến mất, không biết nó đi đâu.
Đại Hắc Ngưu nhìn cổ cầm trốn đi xa, lẩm bẩm:
- Hay cho cây Đế Cầm, không biết chủ nhân của nó thế nào? Chuyện đời khó đoán, không nói chính xác được, hy vọng vạn cổ bình yên.
Đại Hắc Ngưu lúc trước chỉ sợ thiên hạ không loạn, vui sướng khi người gặp họa mà cũng thốt ra câu này.
Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:
- Chuyện đời khó đoán, lòng người càng khó dò.
Thánh Sương Chân Đế thở hắt ra, trận chiến vừa rồi tuy chỉ một đấm nhưng rất kinh thế hãi tục, chấn động xưa nay.
Giờ phút này Thánh Sương Chân Đế sâu sắc hiểu ràng ánh mắt của mình kém xa Đại Hắc Ngưu. Lúc trước nàng còn mơ hồ với thực lực của Lý Thất Dạ, giờ đã có định vị chính xác hơn. Thánh Sương Chân Đế cũng hiểu rằng Lý Thất Dạ giết nhóm Kim Bồ Chân Đế chỉ là chơi cho vui, hắn không sử dụng lực lượng thật sự.
Sau khi kiến thức Trấn Phong Thương Thiên Quyền của Lý Thất Dạ rồi Thánh Sương Chân Đế đã hiểu tại sao Đại Hắc Ngưu gọi hắn là cháu cứ thế, cũng hiểu vì sao nó luôn mồm gọi đại thánh nhân.
Trấn Phong Thương Thiên Quyền khiến Thánh Sương Chân Đế có định vị chính xác về thực lực của Lý Thất Dạ.
Đại Hắc Ngưu vỗ ngực bồm bộp:
- Ui, nguy hiểm quá, suýt hù chết bổn soái ngưu.
Dường như Đại Hắc Ngưu không chút bất ngờ về điều này, nằm trong dự doán của nó.
Khi bóng dáng trong Phượng Hoàng Lô rơi vào hố to, hơi thở trong tòa thành lớn thay đổi. Trước đó khiến người cảm giác lực lượng siêu mạnh bao trùm tòa thành hoang tàn, lúc này lực lượng siêu mạnh đó đã tan biến.
Ngọn lửa bao phủ tòa thành bị dập tắt, tất cả biến mất theo.
Khi tất cả vật chết nhảy vào hố to, lực lượng hắc ám vốn tràn ngập trong mảnh thiên địa này cũng biến mất.
Những hơi thở, lực lượng cường đại tan biến, tòa thành hoang tàn trở lại bộ dạng vốn có của nó, một đống đổ nát suy sụp. Đây chỉ là tòa thành trì đã sụp đổ, cảm giác như ánh chiều tà đỏ máu.
Thánh Sương Chân Đế cảm nhận tất cả hơi thở biến mất, tòa thành hoang tàn suy sụp, nàng lẩm bẩm:
- Đã kết thúc sao?
Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:
- Không, còn chưa, đây mới chỉ bắt đầu, còn chưa phải là khúc nhạc dạo. Nên đến rồi sẽ tới, sẽ không lâu.
Thánh Sương Chân Đế hút ngụm khí lạnh, lòng nặng trĩu, trong lòng nàng hơi bất đắc dĩ.