Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đại Hắc Ngưu cảm khái:
- Chết trận đến phút cuối vẫn không ngã xuống, không thần phục, sống lưng vẫn thẳng tắp. Đây mới là người Tam Tiên giới thật sự cần, là rường cột thật sự của Tam Tiên giới.
Thánh Sương Chân Đế không nói chuyện, nàng cúi đầu lạy dài những xác chết chiến đến cuối cùng vẫn không gục ngã, để biểu đạt kính ý cao thượng nhất.
Như Đại Hắc Ngưu nói, bọn họ mới là rường cột, là sống lưng của Tam Tiên giới.
Thánh Sương Chân Đế không rõ năm xưa xảy ra chuyện gì nhưng nàng mơ hồ đoán được vài điều.
Nhìn trên thuyền viễn chinh có bao nhiêu người hóa thành âm binh, xác bất tử. Có lúc còn sống hóa thành vật chết, cũng có sau khi chết biến thành vật chết.
Những người trước mắt dù chết trận, phút cuối cùng họ vẫn đứng thẳng tắp, không hóa thành vật chết. Đó là vì có linh hồn bất khuất, đạo tâm kiên định, không bị lực lượng hắc ám xâm thực, không bị tâm ma điều khiển, không bị tham lam trong lòng cắn nuốt.
Nên sau khi chết họ vẫn ưỡn ngực, không biến thành vật chết như con rối. Người như vậy đáng để người tôn kính, vái lạy.
Nhìn những di tích chiến trường đoán được năm đó xảy ra chuyện kinh thiên động địa, chuyện cực kỳ đáng sợ. Có người vẫn sừng sững không ngã, kiên định lập trường không bị vật bên ngoài dao động.
Nhóm Lý Thất Dạ đi một lúc lâu sau Đại Hắc Ngưu trầm giọng quát, chỉ đằng trước:
- Nhìn kìa!
Nhóm Liễu Yến Bạch ngước đầu lên, thấy hư không đằng trước lơ lửng tòa thành khổng lồ, cảm giác thần thánh vô thượng.
Thành trì cực kỳ cao lớn, trông giống lâu vũ to lớn từng tầng từng lớp chồng lên, chỗ cao nhất thẳng đến vũ trụ.
Tòa thành siêu cao lớn lơ lửng giữa hư không như tòa thiên thành khổng lồ không gì sánh bằng.