Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Đại Hắc Ngưu giương mắt nhìn không thấy miệng to khói đen vừa rồi:
- Ma đầu bị trấn áp đâu? Cái miệng to khói đen đâu?
NhómThánh Sương Chân Đế nhìn quanh, lẽ ra nên dễ dàng tìm được miệng to khói đen bị trấn áp mới đúng.
Nhìn miệng to khói đen hay bia đá Đạo Giải Thiên siêu lớn là biết ma vật bị trấn áp tại đây phải là vật khổng lồ, nên dễ thấy ngay mới đúng.
Nhưng nhóm Thánh Sương Chân Đế nhìn quanh không thấy ma vật bị trấn áp ở đây, càng không có hơi thở hắc ám hung mãnh đáng sợ vừa rồi.
Trong khi nhóm Thánh Sương Chân Đế không tìm thấy ma vật dưới núi, Lý Thất Dạ nhẹ nhàng vẹt đống cỏ khô ra:
- Ở đây.
Trong đống cỏ khô lộ ra một cục đá.
Nhóm Thánh Sương Chân Đế lật đật lại gần xem, thấy cục đá hơn một nửa lún trong đất bùn, chỉ lộ ra một khúc nhỏ.
- A??
Đại Hắc Ngưu hay Thánh Sương Chân Đế nhìn cục đá ló ra một chút thì rất giật mình.
Thánh Sương Chân Đế xoe tròn đôi mắt xinh đẹp động lòng người, khó tin hỏi:
- Thật sự là nó sao?
Cục đá này to cỡ hòn đá cuội, đen bóng như hắc ngọc thạch, nhưng nó chỉ có chút xíu, rất khó tưởng tượng cục đá này là hóa thân của khói đen khủng bố vừa rồi.
Lý Thất Dạ gỡ đất bùn xung quanh lộ ra tình hình bên trong. Từ trong lòng núi chuôi ra các thời đại đại đạo, những sợi thời đại đại đạo như xích thần tuyên cổ khóa chặt cục đá, kéo căng cứng. Nhìn ra được cục đá từng vùng vẫy nhưng không thể tránh thoát ngọn núi trấn áp.
Nhìn một cục đá bị nhiều thời đại đại đạo khóa lại, Đại Hắc Ngưu lẩm bẩm:
- Thật sự là vật nhỏ này, không ngờ vật nhỏ mà có thần thông mạnh vậy.
Bỗng vang lên thanh âm:
- Ngươi mới là vật nhỏ, cả nhà ngươi là vật nhỏ!