Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Thùng!
Khi tiếng trống vang lên, những người chết định công kích Thánh Sương Chân Đế bỗng chốc quay đi, dứt khoát chạy tới chỗ phát ra tiếng trống.
Thánh Sương Chân Đế nhìn những binh mã tập trung hướng tiếng trống, nàng trầm ngâm nói:
- Hơi khác biệt.
Đại Hắc Ngưu giương con mắt to như cái chuông nhìn chằm chằm những vật chết, mắt nó bắn ra tia sáng khiếp người:
- Đúng là khác, vật chết định tấn công ngươi và vật chết trong biển không giống nhau, và những âm binh hành quân cũng khác.
Lý Thất Dạ lạnh nhạt nói:
- Cách chết khác nhau mà thôi, hoặc nên nói là quá trình háo thành vật chết không giống nhau. Như âm binh hành quân, vật chết từ lòng đất bò lên lúc sống đã quay về với hắc ám, binh mã trong biển là tử binh quay về hắc ám.
Thánh Sương Chân Đế rung động:
- Khi còn sống thuộc về hắc ám và khi chết quay về với hắc ám, cái thứ hai là đã trở thành con rối?
Lý Thất Dạ cười cười không trả lời, hắn chỉ nhìn những vật chết:
- Câu chuyện rất khúc chiết ly kỳ, nhưng mọi thứ không trốn khỏi hai chữ lòng người.
Két két két két két!
Vang tiếng nặng nề, khi trống trận gióng lên, không chỉ có thiên quân vạn mã từ dưới biển rẽ sóng bay lên, trong tiểu thiên thế giới có một tòa thần nhạc bỗng tách ra, từ bên trong phun ra nuốt vào ánh lửa.
Mọi người quay đầu nhìn ngay, trong thần nhạc là phúc địa động thiên, ánh lửa từ bên trong tuôn ra.
Trong ánh lửa nghe tiếng vó ngựa, một chiếc xe thần chạy ra từ phúc địa động thiên xuyên qua ánh lửa.
Xe thần nhảy lên trời, nghiền nát hư không chạy nhanh tới chỗ phát ra tiếng trống.
Mọi người thấy một lão nhân ngồi trên xe thần, lão như hoàng đế chí tôn toát ra khí thế hùng hồn vô thượng, đầu đội vương miện, rèm châu rũ xuống che khuôn mặt. Dù vậy vẫn khiến người cảm giác khí thế không giận mà uy của lão, dường như lúc này lão có thể chấp chưởng thiên hạ.