Click Theo Dõi -> Fanpage Để Cập Nhật Truyện Đế Bá
Thánh Sương Chân Đế nửa tin nửa ngờ:
- Thật không vậy? Hỏa Tổ cường đại không gì sánh bằng, lại có bốn vị Thủy Tổ đi cùng, nhiều Chân Đế, Trường Tồn. Trên đời có lực lượng gì có thể hủy diệt bọn họ?
Thánh Sương Chân Đế nói có lý do, người ta bình xét Hỏa Tổ vào một trong mười Thủy Tổ, tưởng tượng xem thực lực của y mạnh cỡ nào. Từ vạn cổ đến nay Tam Tiên giới ra Thủy Tổ rất nhiều nhưng hiếm ai vào tốp mười Thủy Tổ, Hỏa Tổ có thể vào được là biết y mạnh cỡ nào.
Huống chi năm xưa trừ Hỏa Tổ ra còn có bốn vị Thủy Tổ, mấy chục Chân Đế đỉnh cao, hàng trăm Trường Tồn vô địch đi cùng.
Đội ngũ rầm rộ như thế đặt ở thời đại nào, ở chỗ nào cũng sẽ vô địch cõi đời, đánh đâu thắng đó không ai cản nổi.
Bây giờ bảo rằng đội ngũ này bị hủy diệt toàn quân, thật khiến người không tin được.
Thật ra Thánh Sương Chân Đế cũng nghĩ đến khả năng này rồi, nhưng nàng cố tưởng tượng theo chiều hướng tốt đẹp.
Dù sao đời bây giờ nếu đội viễn chinh như Hỏa Tổ cũng bị diệt hoàn toàn thì không phải chuyện tốt cho Tam Tiên giới, đây là tai nạn.
Tưởng tượng xem đội khổng lồ vô địch của Hỏa Tổ còn thành tro bụi, nếu hung hiểm đó giáng lâm Tiên Thống Giới thì có đạo thống gì, có người nào cản nổi hung hiểm khủng bố kia?
Đại Hắc Ngưu nghĩ thông chút huyền cơ trong đó, cười nói:
- Ha, cũng vì bọn họ quá mạnh.
Tim Thánh Sương Chân Đế rớt cái bịch, trong khoảnh khắc chợt hiểu ra:
- Tiên Thống Giới nguy rồi.
Lần này e rằng Tiên Thống Giới chạy trời không khỏi nắng, nghĩ tới đây lòng Thánh Sương Chân Đế nặng trĩu.
Đại Hắc Ngưu cười gian ra vẻ muốn ôm chặt chân Lý Thất Dạ:
- Cho nên Tiên Thống Giới chúng ta cần chúa cứu thế như đại thánh nhân, không thì Tiên Thống Giới muốn vượt qua tai nạn lần này rất xa vời.